Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

BẢO VỆ SỰ SỐNG,
TRỌN NIỀM TIN NƠI CHÚA VÀ MẸ MARIA
Bài của Bà Trần Thị Hường
Tôi xin kể nơi đây như một lời làm chứng đặc biệt của chính gia đình con cháu của chúng tôi tại Hà Nội cách đây đã 12 năm, liên quan đến chuyện Bảo Vệ Sự Sống.
Chuyện thứ 1
Cô con gái út của tôi lấy chồng đã ba năm ( không hề “kế hoạch” chi cả ) mà vẫn chưa có tin vui. Hai bên gia đình họ nội ngoại đều mong có cháu. Tôi đã khuyên vợ chồng cháu cùng tôi hiệp nguyện cầu xin Chúa và Đức Mẹ ban cho cháu có con. Riêng tôi, làm tuần chín ngày khấn xin Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp cho cháu có con. Vì gia đinh chồng cháu không theo đạo. Tôi đã bảo hai cháu cùng đến bàn thờ Đức Mẹ cầu nguyện: Lạy Mẹ Maria, con chưa biết Chúa, chưa theo Chúa, nhưng con đến đây cùng với mẹ của con cùng cầu xin Mẹ ban cho con có con v.v...
Sau khi cùng hai cháu đến bàn thờ Đức Mẹ cầu nguyện được hai tuần thì con gái tôi buồn rầu tâm sự: “Mẹ ơi, con lại có kinh rồi”. Tôi bảo cháu: “Con cầu xin thì phải vững lòng trông cậy. Chúa và Đức Mẹ có nhiều cách ban ơn con xin, Ngài không làm phép lạ bằng cách lấy “gậy thần” đập vào con, cho con có thai, mà phải chờ sau khi các con “gần nhau” theo lẽ tự nhiên mới có thai”.
Không phải chờ đợi lâu, chỉ một tháng sau phép lạ đã xảy ra: cháu đã có tin vui. Khỏi phải nói cả hai bên nội ngoại đều vui mừng khôn tả…
Từ đó hàng tháng cháu mua hoa dâng lên thành kính tạ ơn Đức Mẹ. Sau chín tháng mấy ngày cháu sanh được một bé trai 3kg. Sau khi sanh, trước khi ra viện, bác sĩ căn dặn: sanh mổ phải “giữ gìn” từ 4 đến 5 năm sau mới được có thai và sinh con thứ hai.
Chuyện thứ 2
Thế nhưng, sau khi sinh chưa đầy 12 tháng, cháu lại có bầu mà không hay biết. Trước đó cháu lại tiêm phòng bệnh viêm gan siêu vi B đến mũi thứ hai mới biết mình có bầu. Thật gay go và “nguy hiểm”. Theo bác sĩ tư vấn, có hai mối nguy cần phá bỏ thai:
- Tiêm thuốc chống viêm gan siêu vi B có thể ảnh hưởng đến sự phát triển của thai nhi. Bé sanh ra có thể bị dị dạng hoặc nhẹ nhất thì cũng rất khó nuôi.
- Lần đầu tiên sanh mổ chưa được một năm mà nay lại sanh con thứ hai thì có thể... “bục dạ con”...
Với hai mối nguy hiểm như vậy thì việc bỏ thai là cần thiết. Hai vợ chồng cháu lo lắng, không biết nên giữ thai hay bỏ… Lại một lần nữa tôi thuyết phục con gái tôi trông cậy vào Lòng Thương Xót Chúa và Đức Mẹ để giữ lại thai nhi
Động viên cháu giữ lại thai bằng cách cầu nguyện, làm tuần chín ngày và nhờ mọi người thân hiệp nguyện, nói cho ngay, cũng là một việc quá “mạo hiểm” nếu như không có được niềm xác tín và không hết lòng trông cậy nơi Chúa và Đức Mẹ. Thế nhưng bản thân tôi đã hoàn toàn tín thác Chúa luôn thương xót gia đình chúng tôi và Mẹ là Mẹ Hằng Cứu Giúp chắc chắn sẽ cứu giúp con cháu tôi.
Đúng là xưa nay Mẹ không bao giờ từ bỏ những kẻ trông cậy ( kinh “Hãy nhớ...” ). Và sau chín tháng vài ngày, con gái tôi lại sinh một cháu trai nặng 3kg2 đẹp như một Thiên Thần. Theo các bác sĩ tư vấn thì quá nguy hiểm khi chưa đầy ba năm mà con gái tôi lại sinh mổ đến hai lần.
Nhờ vào lòng trông cậy nơi Chúa và Đức Mẹ đã cứu giúp con cháu tôi vượt qua nguy hiểm và gia đình chúng tôi lại có thêm được cháu trai thứ hai. Việc sinh và nuôi hai cháu bé trong vòng ba năm cũng rất nhiều vất vả. Tôi cũng phải chung tay cùng vợ chồng cháu lo toan mọi việc sinh hoạt trong gia đình và trông hai cháu để hai vợ chồng con tôi đi làm bình thường, lo chuyện kinh tế mà nuôi con…
Chuyện thứ 3
Chưa hết, sau khi sinh cháu thứ hai chưa đầy 12 tháng, con gái tôi lại... có bầu cháu thứ ba !
Lần này ngoài chuyện nguy hiểm đến sinh mạng, hai vợ chồng con tôi lại “dính lỗi” Kế Hoạch Hóa Gia Đình, dám cả gan mang thai con thứ ba. Con gái tôi thì không lo vì nó làm việc cho một công ty nước ngoài, nhưng con rể tôi thì “chắc chắn” sẽ bị đuổi việc hoặc bị kỷ luật vì cháu đang làm cho... Nhà Nước. Thế là nguy hiểm sống chết và biết bao khó khăn chực chờ đổ ụp xuống gia đình chúng tôi nếu con gai tôi quyết định giữ lại bào thai để sinh cháu thứ ba.
Một lần nữa tôi lại phải nâng đỡ tinh thần hai vợ chồng con gái tôi vượt mọi khó khăn thử thách để bằng mọi giá giữ lại thai nhi là quà tặng vô giá của Thương Đế. Và cũng lại một lần nữa tôi chạy đến kêu cầu cùng Mẹ Maria và tôi tín thác trông cậy nơi Chúa trong cơn gian nan rất nguy khốn này.
Cũng may, tôi không phải giải thích nhiều về việc phải giữ lại thai nhi vì vợ chồng cháu cũng thật bụng muốn sinh thêm cháu thứ ba nữa, mặc dầu rất nguy hiểm theo chuyên môn mà bác sĩ tư vấn “cần phải bỏ thai gấp” !
Khi quyết định không nạo phá thai, con rể tôi cũng phải nhận “kỷ luật” là không được... kết nạp đảng và kèm theo là mất hết quyền lợi, chắc chắn sẽ không được đề bạt chức phó trưởng khoa tại bệnh viện. Lại thêm có một ông lang bắt mạch con gái tôi đã “phán” cho một câu rất vớ vẩn: rằng thai thứ ba lại là con trai, mà “tam nam bất phú”, chắc chắn là... nghèo !
Cuối cùng thì mọi việc cũng được gia đình chúng tôi quyết định dứt khoát theo hướng Bảo Vệ Sự Sống, dứt khoát không phá thai, không bàn ra tán vào chi nữa !
Để “ăn chắc”, tôi dẫn cả gia đình đến khấn xin “Cha Thánh Lê Tùy” tại Nhà Thờ Bằng Sở để xin cho được mụn con gái. Khi thai được 6 tháng, con gái tôi đi siêu âm thì đúng là con gái. Trời ơi, cầu được ước thấy. Vui mừng khôn tả…
Tôi thầm tạ ơn Chúa đã thương ban mọi ơn gia đinh con xin Ngài. Và kết quả của việc “sống trọn niềm tin nơi Chúa và Mẹ Maria” thì sau chín tháng con tôi lại sinh mổ một bé gái 3kg. Cháu xinh xắn hơn cả hai bé anh của cháu.
Kết luận
Như vậy là chưa đầy năm năm, con gái tôi sinh mổ liên tiếp ba cháu bé, hai trai một gái, mạnh khỏe, lành lặn.
Tôi kể lại 3 chuyện trên đây đã xảy ra ngay trong gia đình tôi với mục đích:
- Làm chứng cho việc Bảo Vệ Sự Sống rằng, luôn luôn cần phảicầu nguyện và sống trọn niềm tin nơi Chúa và Mẹ Maria Hằng Cứu Giúp.
- Người thật việc thật, chưa đầy năm năm mà con gái tôi sinh mổ ba con vẫn an toàn, dứt khoát không nên nghe “tư vấn” để nạo phá thai trong mọi trường hợp.
Để kiểm chứng các bạn có thể liên hệ với tôi, Trần Thị Hường, Nhóm Bảo Vệ Sự Sống Hà Nội, theo số điện thoại di động 0945.72.80.84 hay điện thoại bàn 04.38.693.129.

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

MẤY LỜI TÂM SỰ VỚI CÁC BẠN BVSS HÀ NỘI
VÀ PHAN VĂN DŨNG BVSS ĐỒNG NAI.

Cách đây mấy tháng khi vợ DŨng chưa sinh thì Dũng đã báo tin cho tôi : Bác ơi ! Vợ cháu có thai 5 tháng rồi mà BS siêu âm "Sàng lọc thai nhi" nói : em bé trong bụng vợ cháu bị khuyết tật, BS khuyên nên bỏ thai !!!! Tôi biết Dũng báo tin và muốn tôi hiệp nguyện, cầu xin cho cả 2 mẹ con bé thôi. Chứ việc bỏ thai thì KHÔNG BAO GIỜ có chuyệ đó với gia đình Dũng....Tôi hứa, và thế là tối sáng, trưa chiều khi đọc kinh tôi thêm lời và hiệp nguyện cùng gia đinh Dũng xin Chúa thương 2 mẹ con bé..... Nhưng tôi vẫn sốt ruột vì nghe nói BS phán xanh rơn : thai dị tật cần loại bỏ... Nhưng tôi cầu xin và chờ đợi một phép màu của Chúa trong trường hợp của vợ Dũng.

Và cách đây mấy hôm Dũng vẫn CÒN LẠC QUAN tin tưởng nơi Chúa, nên Dũng còn định đi thêm 1 chuyến Từ Thiện nữa rồi mới về lo cho vợ VƯỢT CẠN... Và tôi, tôi đã khuyên Dũng nên ở nhà để lo cho việc Sanh nở của Vợ Dũng đã....
Dũng đã nghe lời khuyên của tôi trong nuối tiếc...hì..hi... vì bỏ lỡ chuyến đi làm Từ Thiện của nhóm 12C2 của Dũng.... Nhưng tất cả là Ý CHÚA. Vợ Dũng đã VƯỢT CẠN khi nhóm Từ Thiện của Dũng vừa lên đường....
Khuyên Dũng rồi, tôi hồi hộp chờ tin vợ Dũng "Vươt cạn" như thí sinh chờ kết quả thi tốt nghiệp vậy...

Ngày hôm sau, vừa lên FB tôi đươc tin Dũng báo: Bác ơi ! Cháu bé ra đời rất khỏe mạnh bình thường.... Tôi vỗ tay cười một mình như một học sinh đươc báo kết quả Thi ĐỖ vậy.... Tôi hô to : Ta ơn Chúa đã thương nhận lời con xin... Tôi vui mừng hô to đến mấy đưa cháu Ngoại ở phòng bên cũng nghe thấy, chạy sang hỏi : Ngoại ơi ! Ngoại trúng số độc đắc à ??? - Còn hơn thế nữa.Tôi trả lời các cháu.
Viết vài lời chia sẻ với Dũng Phan Đồng Nai niềm vui : MẸ TRÒN CON VUÔNG, chia vui với các bạn BVSS và tất cả các bạn trên FB thân yêu của tôi nhé.

Lại đã có thêm nhân chứng của SÀNG LỌC THAI NHI SAI LẦM mà đây không phải lần đầu tôi biết... Chào các bạn. Tôi yêu các bạn.
Maria Trần Thị Hường Đt 0954.708.284

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

THÂN MẾN GỬI : CÁC BẠN THÂN YÊU CỦA TÔI TRÊN FB

Tôi thật có lỗi, khi tôi đã từ Châu Âu trở về Hà Nội Việt Nam bình an đã 2 tuần mà hôm nay mới lên tiếng Chào và cám ơn tất cả các bạn được.
Tôi không dám biện minh. Nhưng quả thật tôi bị sốt và rất mệt vì đang ở Châu Âu nhiệt độ từ 8 đến 12 độ. Về VN 39, 40 độ...lại thời gian chênh lệch mà tôi chưa thể "hòa đồng" với thời gian...Mong tất cả các bạn thông cảm và tha thứ cho tôi.

Lời đầu tiên, tôi xin thành thật cám ơn tất cả các bạn xa gần đã cầu nguyện cho chuyến đi của tôi thành công tốt đẹp và đi về bình an. Chúa đã đổ muôn Hồng Ân của Ngài trong chuyến đi này cho tôi. Ngài đã chỉ cho tôi biết việc phải làm và làm gì để truyền thông BVSS tại 6 nước Châu Âu để mang tiếng nói, mang THÔNG ĐIỆP của BVSS Hà Nội tới mọi người Việt Nam tại hải Ngoại...Ngoài những cuộc gặp gỡ thuyết trình BVSS tại cộng đoàn anh chị em Việt Nam tại các nước Pháp, Hòa Lan, Thụy Sĩ, Na UY, BỈ và Đức....Qua phỏng vấn của đài RFA (Chân Trời mới) và SBTN (Hoa Kỳ) mà các bạn theo đã dõi...

Tất cả là do Chúa quan Phòng, Ngài soi sáng và đã sử dụng tôi là công cụ, là cái loa trong tay Ngài. Xin tất cả các bạn trên Fb thân yêu của tôi. Hãy hợp lời tạ ơn Chúa cho chuyến đi của tôi thành công tốt đẹp.

Tôi cũng xin được cám ơn tất cả anh chị em ở các nước Đức, Rome, Pháp, Hà Lan, Thụy Sĩ, Na Uy, Bỉ. Anh chị em Đài RFA, SBTN đã tổ chức giúp đỡ tôi hoàn thành nhiệm vụ truyền thông BVSS. Mang tiếng nói và thông điệp BVSS đến Châu Âu.
Cuối cùng, trong chuyến đi, tôi có điều gì sai sót xin anh chị em thông cảm tha thứ.

Thân mến. Xiết chặt tay.
Maria Trần Thị Hường Hà Nội.
(đt : 0945.728.084)

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

NHỚ NGÀY SINH CON TRAI ĐẦU LÒNG MÀ CHÚA VÀ ĐỨC MẸ ĐÃ CỨU.

Hôm nay 13.4.2014 Ngày này cách đây 47 năm 13.4.1968 .

Nhanh quá, mới ngày nào 13.4.1968 đến nay đã 47 năm (13.4.2014) gần nửa thế kỷ trôi qua mẹ sinh con rồi nhỉ. Mẹ nhớ lại Mậu Thân năm 1968 là năm Việt Nam mở cuộc Tổng Tấn Công vào Huế vào Miền nam ...do vậy mọi người dân và các cơ quan tại Hà Nội đi sơ tán hết... hết. Chỉ có những chiến sĩ, tự vệ dân quân ở lại trong Thành Phó Hà nội để bảo vệ Thủ Đô, bảo vệ Hà Nội lúc bấy giờ...
Lúc ấy gia đình ông bà nội ngoại và mọi người thân cũng đi sơ tán ra ngoại thành và các vùng lân cận cách HN gần nhất cũng 50, 60 đến cả 100km, không còn ai ở Hà Nội...
Mặc dầu lúc đó Mẹ mang bầu con, bụng to đã 9 tháng chưa đi, đang thu dọn lấy thêm một số tã lót, áo quần đã chuẩn bị cho ngày sinh tại nơi sơ tán. Thì ngay trưa hôm ấy mẹ thấy trong người khang khác. Con trong bụng mẹ đạp mạnh như muốn chào đời... Và trong tiếng loa của khu phố báo động : Yêu cầu mọi người xuống hầm...Máy bay địch cách HN 80 cây số, rồi 60 cs, 50 cs.... Tuy loa báo cấp bách như vậy nhưng... với cái bụng sắp sinh Mẹ làm sao có thể lao xuống hầm trú ẩn trong khi con lai sắp chào đời được....
Mặc cho tiếng loa, tiếng Pháo, tiếng máy bay vang lên như xé trời lúc bấy giờ.... Mẹ một mình lủi thủi mang theo túi tã lót, áo sơ sinh và những thứ cần dùng tối thiểu .... đi bộ trong tiếng pháo cao xạ trong tiếng máy bay vang lên xé trời để đến nhà Hộ Sinh B tại cây đa Nhà Bò cuối phố Lò Đúc khi cơn đau bắt đầu.... Tới bệnh viện mặc dầu đã 5 giờ chiều nhưng mẹ yên tâm rồi. Nhìn các chị em chuẩn bị sinh, nhất là các chị em con so (sinh lần đầu) ai cũng có người nhà đứng bên yên ủi, giúp đỡ.... Riêng mẹ, một mình thui thủi đứng khóc trong cơn đau quặn.... khi vào phòng khám Các chị hộ lý, y tá họ hỏi ráo hoảnh : Người nhà đâu. con so mà đi một mình trong bom đạn thế này à .... Thôi, không có ai thì nghiến răng chịu đau ra làm thủ tục đi... Mẹ ôm bụng, nghiến răng chịu các cơn đau... tự đến phòng làm thủ tục nhập viện. Vào tới phòng chờ y tá xếp các bà bầu chưa sinh 2 người một giường.

Cơn đau dồn dập... Họ cũng không khám và nói : Con so còn lâu mới sinh.. cứ ngồi đấy... Đến tối, mẹ vừa đau vừa đói vì từ trưa đến tối chưa ăn gì cả.... không có người thân cùng đi... Thời bấy giờ chiến tranh các BV và hà hộ sinh không có căngtin... không quán ăn...thì làm sao bây giờ.... Nước mắt mẹ lưng tròng, chịu đói trong cơn quặn đau...(Mà đau như đau đẻ khi "vượt cạn" thì .... đau vô cùng tận)... Chả lẽ xin mọi người chung quanh chút chút cho vào bụng.... Không người thân bên cạnh thì mẹ cũng đành "thổ lộ" với người đồng cảnh "xin ăn" để lấy sức chịu đau mà sinh con....Chị em đồng cảnh thấy mẹ không có người thân bên cạnh, họ cũng thương chia cho mẹ một miếng bánh mỳ... Vừa cầm miếng bánh đưa lên miệng thì cơn đau lại dồn dập và máu chảy rất nhiều.... Mẹ lả đi và ngã xuống lúc nào không biết...BV cấp cứu, tiêm thuốc cho mẹ tỉnh lại và đặt lên giường.... Khi tỉnh lại họ nó với mẹ : Chưa sinh được.... Phải sáng mai...con so còn lâu mới sanh.... Lần nay thì mẹ cắn răng chịu đói, chiu đau nằm trên giường và trong bụng nghĩ "chờ chết" chứ không còn sức đứng dậy nữa rồi.....

Tới sáng hôm sau. Mẹ cầu nguyện và xin phó linh hồn trong tay Chúa. Đau thể lý, nhưng tinh thần còn cô đơn và đau hơn vì không có một người thân trong lúc "vượt cạn" này... Mẹ tuyệt vọng, chỉ còn trông cậy nơi Chúa mà thôi và Chúa đã cứu 2 mẹ con mình.... Và đúng 12 giờ trưa 13.4.1968 xuất hiện một bác sĩ ở Bệnh Viên C tên là BS Nguyệt quen biết bất ngờ đến thăm... thấy mẹ kiệt sức bà gọi hộ lý, y tá lấy máy hút, hút con ra khỏi cung lòng mẹ ngay kẻo con chết ngạt... Ra khỏi cung lòng mẹ con lại ngạt thở, tím đen và bà cấp cứu.... hút nước mũi, cầm 2 chân con, dốc đầu xuống... phát vào mông con....Con thở và cất tiếng khóc chào đời đúng 12 giờ trưa 14.4.1968 đấy con... Như vậy mẹ đau trong 24 giờ liền mới sinh con.
Bốn hôm sau khi mẹ sinh con thì bố con và mọi người thân mới từ nơi sơ tán mới vượt bom đạn về thăm 2 mẹ con.
Mẹ kể lại nguồn cơn Mẹ sinh con trong ngày này để con biết. Mẹ mong con khôn lớn nên người. Mẹ tạ ơn Chúa đã cho BS Nguyệt BV C đến kịp thời cứu 2 mẹ con mình.
Top of Form
·         Bạn, Văn Phùng Nguyễn, Phêrô Nguyễn Văn Đức, Ellen Agnes Vũ  4 người khác thích điều này.
·        
Dung Phan Thật cảm động
·        
Trịnh Xuân Thọ Tạ ơn Chúa. Cảm ơn cô - người mẹ dũng cảm 
·        
Loan Trần Chiến tranh là những gì kinh khủng đối với người dân Việt Nam, dù ở bất kỳ chiến tuyến nào. Chỉ có Thiên Chúa mới hóa giải được nỗi đau này.
·        
Katina Vũ Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha
·        
Minh Phuong Tran ...thời gian trôi qua thật mau,bóng dáng mẹ đã phôi pha theo tháng ngày.Và giờ mỗi đứa một phương,bao nhiêu giọt yêu thương đã chia hết rồi lời ru của mẹ vẫn thắm đượm tình yêu thương...
·        
Suthat Nguyen vay ma bay gio no lai khong biet vang loi co nhung co van rat thuong anh ay phai khong?
·        


Loan Trần Xin tặng cô một món quà nhỏ của con. Cám ơn những người mẹ chúng con có được trong cuộc đời này.