Thứ Ba, 25 tháng 8, 2015

TẠI SAO, TAI SAO ???
KHÔNG CHO CON ĐƯỢC SỐNG.

Tại sao, tại sao không cho con được sống ???. Đó là những tiếng thét không lời của các thai nhi trong cung lòng Mẹ bé khi bé còn mong manh trứng nước không thể tự vệ được và bị nạo phá thai (NPT), bị trục xuất ra khỏi cung lòng mẹ khi đang sống êm ấm trong cung lòng Mẹ.


Các bà Mẹ dự định NPT có nghe những tiếng thét không lời đó trong trái tim mình không ???
Những tiếng thét không lời :  Mẹ ơi ! Con muốn làm người. Con là con của Mẹ, của Cha. Là kết tinh của máu thịt Mẹ Cha mà. Sao Cha Mẹ nỡ giết bỏ con ??? Hàng ngàn, vạn tiếng thét không lời của bao sinh linh bé nhỏ mà giờ, hàng hàng ngày đang thét lên trên đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta đấy các bạn NPT.

Thương lắm những sinh linh bé nhỏ ấy mà cứ 10 giây trên đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta lại có 1 sinh linh bé nhỏ bị tước đi quyền sống, quyền làm người… Các em sẽ đi đâu về đâu khi thân xác bị băm vằm xé nhỏ…Khi chết mà toàn thân bị cắt lìa từng mảnh, từng mảnh. Thân hình, nội tạng bị xâu xé. Có những thai nhi đã 8, 9 tháng cũng bị kích thích cho sinh non mà em vẫn còn sống, vẫn còn thoi thóp bị các Bác sĩ úp mặt xuống gối bông cho chết ngạt. Cũng có những em dù bị úp mặt cho nghẹt thở cũng không chết mà phòng NPT đã loại bỏ các em không niềm xót thương mà khi chúng tôi đến lấy mang về cấp cứu em bé đó vẫn còn sống làm người…nhưng chỉ vài giờ sau mới chết..

Tội nghiệp, tội nghiệp lắm các bạn ơi ! Các chị em, các ông bố bà mẹ đã giết chính đứa con, đứa cháu là máu thịt của mình có nghe chăng những tiếng thét không lời khi quyết định giết chính đứa con mình đang van nài : Mẹ ơi !, cha ơi !. Con là con của Cha mẹ mà sao Cha Mẹ lại nỡ giết con, nỡ bỏ con không cho con được làm người ????  Cha mẹ có biết không : Có bao người mong con mà không có…Con là quà tặng Vô Giá mà Thượng Đế trao ban cho Cha Mẹ. Sao Mẹ Cha lại nỡ bỏ con. Con nào có tội tình chi ??? Mà sao nỡ giết bỏ con Mẹ Cha ơi !

Bạn thân mến, khi NPT bạn có cả ngàn lý do để bỏ con, để giết chết con mình một cách dã man… Nào là nghèo đói, nào là bạn đang dang dở việc học hành, nào là mới ra trường và tiến thân.v.v… cả ngàn lẻ một lý do để bạn đi đến quyết định NPT, giết chính đứa con và không cho nó quyền làm người như bạn. Bạn biết không ??? Nếu Cha Mẹ bạn cũng lấy cả ngàn lý do để NPT thì hỏi bạn còn có mặt trên dời này hay không ???

Xã hội hiện nay, đạo đức xuống cấp. Các bạn trẻ sống hưởng thụ, vô cảm không có trách nhiệm
với tương lai nên đã dẫn đến tệ nạn NPT. Một tội ác giết người rất dã man… Đâu đó trong xã hội có những tệ nạn giết người rất dã man. Như mới đây tại Bình Dương Miền Nam Việt Nam hung thủ giết cả 6 người trong một gia đình. Tại Thái Nguyên miền Bắc hung thủ cũng giết cả gia đình 4 người….nhiều và rất nhiều vụ giết người dã man…Nhưng, nhưng bạn thấy những cảnh giết người ấy không thể dã man bằng NPT, mà hàng giờ, hàng ngày trên nước Việt nam, một năm có tới 3 triệu ca nạo phá thai. Trên toàn thế giới có cả hơn 50 triệu em bé bị tước quyền sống, quyền làm người. Việt Nam hiện tại là một trong 3 nước có tỷ lên NPT cao nhất Thế Giới chỉ sau Trung Quốc.

Các bạn có nghe chăng những tiếng thét không lời của các thai nhi : Tại sao, tại sao không cho con được sống hay Mẹ ơi ! Xin đừng giết con không ???  mà những tiếng thét ấy hàng ngày vẫn vang lên bên tai mọi người chúng ta và nhất là những chị em NPT.

Xin hãy dừng ngay tệ nạn NPT. Đó là tội  ác giết người, giết chính những thai nhi là những đứa con của mình.  Điều răn thứ 5 Chúa dạy : Chớ giết người, chúng ta không có quyền tước đoạt sự sống của con người.

 Rất mong mỗi người chúng ta sẽ là một chiến sĩ BVSS, bảo vệ quà tặng VÔ GIÁ mà Thiên Chúa trao ban cho loài người chúng ta bằng cách cầu nguyện xin Chúa ngăn chặn tệ nạn NPT trên đất nước Việt Nam của chúng ta và trên toàn Thế Giới.


Maria Trần Thị Hường BVSS Hà Nội

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015

Hãy bảo vệ sự sống, bảo vệ quà tăng vô giá của Thiên Chúa trao ban cho loài người chúng ta nhé bạn và tôi.
Thảm trạng Nạo phá Thai (NPT) tại Việt Nam. Việt Nam là một trong 3 nước có tỷ lệ NPT cao nhất Thế Giới, chỉ sau Trung Quốc và Banglađét. Đây là một tên nạn giết người rất dã man, giết chính những đứa con thân yêu là máu thịt của mình, là kết quả của tình yêu...mà tất cả mọi người : Cha Me ông bà đều có trách nhiệm bảo vệ thai nhi bảo vệ một con người mong manh trứng nước đang sống êm ấm trong cung lòng mẹ không phương tự vệ mà đã bị tước đoạt cuộc sống, đã bị giết chết một cách vô cùng dã man.
Là những người BVSS chúng tôi rất đau lòng khi khâm liệm và chôn cất thai nhi đã bị Cha mẹ , ông bà và mọi người thân của bé tước bỏ quyền sống, quyền làm người của bé từ trong cung lòng Mẹ một cách dã man. Có những thai nhi bị xâu xé, bị cắt ra từng mảnh khi NPT mà chúng tôi phải ráp lại thân hình các em khi khâm liệm các em. Đau xót vô cùng, Không ai có thể cầm được nước mắt khi khâm liệm các thai nhi vô tội trên.
Nên chăng mỗi người chúng ta là một chiến sĩ BVSS.Bảo vệ quà tặng vô giá mà Thiên Chúa trao ban cho loài người để truyền sinh và để cứu các em thai nhi vô tội mà hàng ngày bị tước bỏ quyền sống, quyền làm người của các em.
Maria Trần Thị Hường BVSS Hà Nội

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

MẸ ƠI HÃY ĐỂ CON ĐƯỢC SỐNG
Tại Nhật Bản, ngày nay người ta thấy mọc lên tại những nơi ẩn khuất trong rừng rậm hoặc trên đồi núi một ngôi chùa rất đặc biệt, đó là chùa dành để kính nhớ những trẻ thơ không bao giờ được chào đời. Một trong những ngôi chùa nổi tiếng thuộc loại này là đền thờ Camakora không xa thủ đô Tokyo bao nhiêu, đây là ngôi đên tôn kính Phật Bà Quan Âm.
Trên sườn đồi xung quanh ngôi chùa dọc theo những lối đi chằng chịt, người ta thấy có đến hàng chục ngàn những tượng phật nhỏ. Ðây chính là những bức tượng do những người đàn bà đã phá thai mang đến, họ mặc cho những tượng nhỏ ấy một bộ quần áo trẻ thơ, họ gắn trên tay những bức tượng ấy một món đồ chơi và cũng đặt cho mỗi pho tượng ấy một tên tuổi như là con của họ.
Mỗi ngày đều có những người mang đến những tượng phật nhỏ như thế đặt trên các lối đi rồi vào chùa khấn vái, đốt nhang trước tượng Phật Bà Quan Âm. Thỉnh thoảng họ trở lại để săn sóc cho những bức tượng nhỏ ấy. Ðây không chỉ là một nghi thức tôn giáo, mà còn là một thể hiện sâu sắc của tấm lòng sám hối và lời cầu xin tha thứ.
Một nhà thừa sai làm việc lâu năm tại Nhật Bản kể lại như sau: những người ngoài Kitô giáo vẫn xem hành động phá thai là một lỗi nặng, bởi vì họ không biết rằng Thiên Chúa là Cha nhân từ, cho nên hành vi tội lỗi ấy vẫn là một gánh nặng đè trên lưng họ, họ vẫn nghĩ rằng những thai nhi không được sinh ra sẽ không bao giờ được yên nghỉ, cho nên chúng sẽ đi lang thang từ nơi này đến nơi khác trong khi chờ đợi được đầu thai. Do đó, bằng lời khấn vái, họ hy vọng sẽ mang lại sự an nghỉ cho các thai nhi ấy, nhưng về phía họ không bao giờ họ cảm thấy được tha thứ và an bình nội tâm.
Một trong những may mắn nhất của các Kitô hữu chúng ta hẳn là lòng tin nơi lòng nhân từ và tha thứ của Chúa. Ai trong chúng ta đã không hơn một lần phạm tội, do đó không nhận mình sai lầm và luôn sẵn sàng kết án và ném đá người khác, đây quả là một hành động không bình thường. Sự kiêu ngạo là kẻ thù khủng khiếp nhất của con người, càng tiến tới trong cuộc sống và tuổi đời, con người chỉ có thể nhận ra mình là kẻ yếu hèn tội lỗi mà thôi. Nhận ra sự yếu đuối và những hành động tội lỗi của mình là bước đầu của sự khôn ngoan, nhưng con người lại càng tiến thêm hơn trong sự khôn ngoan khi giữa bao tội lỗi chồng chất vẫn không bi quan, thất vọng, chán nản.
Chúng ta biết rằng Thiên Chúa là Ðấng nhân từ hay tha thứ, đó là một dung mạo của Thiên Chúa mà Chúa Giêsu đã mạc khải qua giáo huấn và toàn bộ cuộc sống của Ngài. Với người đàn bà bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình và được đám đông dẫn đến trước mặt Ngài, Chúa Giêsu đã nói một cách dịu dàng: "Ta không kết án chị, hãy đi bình an và đừng phạm tội nữa" (Jn 8,1-11). Và khi Phêrô đã hỏi Ngài phải tha thứ đến bao nhiêu lần? Chúa Giêsu bảo đến bảy mươi lần bảy, nghĩa là tha thứ không ngừng.
Ðược tha thứ hẳn phải là cảm nghiệm sâu sắc và đẹp nhất trong đời người. Qua sự tha thứ, con người cảm nhận được niềm an bình, niềm vui, tinh thần lạc quan. Với niềm tin tưởng và cậy trông vào lòng nhân từ vô biên của Thiên Chúa, chúng ta hãy cầu nguyện cho các linh hồn, cho những người quá cố.
Lạy Chúa, theo lượng từ bi Chúa xin thương xót chúng con là kẻ tội lỗi, xin tha thứ cho chúng con vì chúng con xúc phạm đến Chúa, và khi cảm nhận ơn tha thứ của Chúa thì chúng con mới có thể biết tha thứ cho người anh em. Amen.
THAI BỆNH TẬT .
Hỏi : kính thưa Cha ,
Có phải Giáo Hội cho phá những thai nhi được chẩn đoán là xấu , tồi tệ và bệnh tật không? Vì khi tôi hỏi một anh huynh trưởng thì được trả lời như vậy nên tôi rất hoang mang !
(P.V.Thiên)
Trả lời:
Anh Thiên thân mến,
Anh hoang mang là phải vì người huynh trưởng trả lời cho anh như vậy là quá liều lĩnh và bừa bãi .Hẳn là anh ấy không biết Giáo Lý Công Giáo hoặc anh ta đã nghe ai đó không đủ trình độ và trách nhiệm đã chỉ dạy cho anh ta .Cũng có thể anh ta tự suy đoán rồi tuyên bố cách sai lạc .
Tôi xin trích dẫn ở đây những gì được trình bày trong sách Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo:
Số 2270: Sự sống con người phải được tuyệt đối tôn trọng và bảo vệ từ lúc được thụ thai . Ngay từ giây phút bắt đầu hiện hữu , con người phải được kẻ khác nhìn nhận các quyền làm người , trong đó có quyền được sống là quyền bất khả xâm phạm của mọi người vô tội .
Ngay từ thế kỷ thứ nhất , Hội Thánh đã xác định phá thai là một tội ác . Giáo huấn ấy bất biến không hề thay đổi . Trực tiếp phá thai , dù là mục đích hay phương tiện , đều vi phạm nghiêm trọng luật luân lý.
" Không được phá thai cũng như không được giết trẻ sơ sinh ". '' Thiên Chúa là chủ sự sống , đã trao cho con người nhiệm vụ cao cả là bảo tồn sự sống , và họ phải chu toàn bổn phận đó như chính Ngài đã làm . Do đó , sự sống phải được bảo vệ hết sức cẩn thận ngay từ lúc thụ thai : Phá thai và giết trẻ sơ sinh là những tội ác ghê tởm (x.GS51,3).
Cộng tác vào chính việc phá thai là một lỗi nặng . Theo Giáo Luật , Hội Thánh ra vạ tuyệt thông cho kẻ phạm tội này . " Ai thi hành việc phá thai , và việc phá thai có kết quả ,thì mắc vạ tuyệt thông tiền kết" (x, Giáo Luật 1398).
Như Thế Hội Thánh không có ý giới hạn Lòng Thương Xót của Thiên Chúa , nhưng muốn nhấn mạnh tính cách nghiêm trọng của tội ác đã phạm , sự thiệt hại không sửa chữa được đã gây ra cho trẻ vô tội bị giết chết, cho cha mẹ của em và cho toàn xã hội .
Số 2273 : Quyền được sống là quyền bất khả nhượng của mọi người vô tội . Đây là một yếu tố nền tảng của xã hội dân sự và luật pháp: '' Những quyền bất khả nhượng của con người phải được xã hội dân sự và chính quyền nhìn nhận và tôn trọng . Những quyền này không tùy thuộc vào các cá nhân , không tùy thuộc vào các bậc cha mẹ , cũng không phải là một nhân nhượng của xã hội và của nhà nước , nhưng thuộc về bản tính con người và gắn liền với con người do chính hành động Thiên Chúa sáng tạo nên con người . Trong những quyền căn bản ấy , phải kể đến quyền được sống và được toàn vẹn thân thể của mọi người từ lúc được thụ thai đến khi chết (...).
Số 2274: Ngay từ lúc thành thai , phôi thai phải được đối xử như một nhân vị , nên phải được hết sức bảo vệ toàn vẹn , chăm sóc và chữa trị như mọi con người khác (...).
Số 2275: '' Chỉ được phép can thiệp trên phôi thai con người , với điều kiện phải tôn trọng sự sống và toàn vẹn của phôi thai , và không gây những rủi ro không cân xứng cho phôi thai , nhưng phải nhằm tới việc chữa trị , cải thiện sức khỏe , hoặc để cứu sống chính phôi thai".
Với những giáo huấn như thế thì việc tuyên bố '' Giáo Hội cho phá những thai nhi được chẩn đoán là xấu , tồi tệ và bệnh tật " là hoàn toàn sai lạc . Hẳn anh cũng biết rõ chủ trương là lập trường của Giáo Hội là không chấp nhận việc phá thai hay giết chết thai nhi viện lý do bệnh tật hay thai nhi kém cỏi vì " PHÁ THAI VÀ GIẾT TRẺ SƠ SINH LÀ NHỮNG TỘI ÁC GHÊ TỞM ".(St)
trích sách Hiểu Đạo Để Sống Đạo
LM: Giuse Nguyễn Ngọc Bích , C.Ss.R

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2015

CÁM ƠN : NHỮNG TẤM LÒNG SẺ CHIA.
Tôi rất xúc động khi cùng thiện nguyện viên A Sinh dẫn cha con em Giàng thị May đến khám tai Bệnh Viện Việt Đức ngày 26.5.2015. Tôi đã thấy NHỮNG TẤM LÒNG SẺ CHIA và muốn đươc bảy tỏ trên trang giấy nhỏ này lời CÁM ƠN HỌ.
Những ngày này tại Hà Nội ngoài trời nắng nóng như đổ lửa . Nhiệt độ trên dưới 40 …, chả thế có người đã nói không ngoa : HN lúc này tráng trứng không cần có bếp ga hay từ…. Do vậy, tôi không khỏi khó chịu ngột ngạt khibước vô phòng khám và chờ đợi, khi nhìn thấy người chờ đợi làm thủ tục khám và nhập viện tại C 4 BV Việt Đức hôm ấy đông như chợ phiên vậy. Người bệnh, người nhà dẫn đi chen chúc xếp hàng làm thủ tục BHXH, chờ đợi khám, hội chẩn bệnh và qua các phòng xét nghiêm, qua siêu âm, qua chụp cắt lớp…v.v..và v v. Mỗi bệnh nhân trung bình có 2, 3 người thân đi theo.. Chúng tôi thi có cả thảy 5 người. Gồm 4 người đi theo em bệnh nhân Giàng thị May qua các phòng khám và chờ đợi. Mỗi người mỗi việc. Người xếp hàng, người ngồi cùng Cha em May trông đồ, người theo em *phiên dịch*, người liên hệ … Chúng tôi và em cóa mặt tai BV Việt Đức từ 5 giờ sáng mà đến quá 10 giờ sang hôm ấy mới xong các thủ tục và chờ gọi tên.
Trong phòng chen chúc chờ đợi ấy…bệnh nhân hỏi thăm bệnh nhân, người nhà bệnh nhân chia sẻ với người nhà bệnh nhân và tiếng ồn ào như chợ vậy.
Trong không khí ồn ào *náo nhiệt* ấy mọi người chung quanh đều hướng về May. Một em bé người dân tộc Mông, quần áo nhầu nhĩ, mồ hôi nhễ nhại thỉnh thoảng kéo váy lên lau mặt. Mặc dầu tôi đã đưa cho em giấy ướt lau mặt… nhưng tay cầm gói giấy mà em vẫn cứ quen tay kéo váy lau….
Nhìn em, mọi người không khỏi thương cảm áy náy với khối u to bằng cả bánh mỳ trên đầu, khối u đã di căn xuống che một bên mắt em. Mọi người tới hỏi thăm em qua A Sinh phiên dịch…vì em không nói và hiểu được nhiều tiếng kinh. Sau khi biết bệnh và hoàn cảnh của em. Mọi người rất thương, tới bên em chia sẻ…Mọi người đến bên em May và trực tiếp dúi vào tay em. Người 10 , 20, 50 ngàn và cũng có người cho em cả 100 ngàn… Sau buổi khám sáng 26.5.2015 em cũng được mọi người trực tiếp cho em cả gần 500 ngàn. Buổi trưa về đến nhà tôi một chị đến chơi với con tôi, nhìn thấy em cũng xin *giấu tên* cho em 500 ngàn…
Trước những TẤM LÒNG SẺ CHIA của mọi người với em May. Tôi vô cùng xúc động và Xin CÁM ƠN NHỮNG TẤM LÒNG SẺ CHIA ấy trên trang giấy nhỏ này.
Bạn biết không, trước khi chia tay tôi ra về cha con em May dưng dung nước mắt nói với tôi câu cám ơn bằng tiếng Mông mà A Sinh phiên dịch như sau : Người kinh tốt lắm, tôi cám ơn và đi về nhà. Tôi cũng xin được chuyển lời cám ơn của Cha con Giang thị May tới tất cả các bạn xa gần đã chia sẻ giúp đỡ em.
Maria Trần thị Hường BVSS HN

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

TÌNH YÊU MÓN QUÀ VÔ GIÁ.
Như tôi đã nói Em đã thay Ca cho tôi và Chị Bằng từ trưa hôm 26.5.2015 để chăm sóc và cùng A Sinh Cheeb Kwm dẫn Giàng thị May tiếp tục đến các phòng thử máu, siêu âm, chụp cắt lớp..v.v… Em đã thay tôi tiếp theo những công việc trên. Tôi cứ nghĩ chỉ một giờ là xong. Ai ngờ đến 2 giờ chiều chưa xong. Tôi sốt ruột liên tục goi đt cho Em.
Em tất tưởi cùng A Sinh dẫn May vào từng phòng chuyên môn trên để gặp Bác Sĩ trình bày bệnh và hoàn cảnh của May cho BS biết. Các BS cũng thương cảm trước bệnh nan y của May và hứa sẽ giúp đỡ chữa trị cho May…
Các bạn không tưởng tượng được cảnh xếp hàng chờ đợi của rất nhiều bệnh nhân. Một người bệnh thì trung bình có 3 người nhà đi theo. Trời nắng nóng cuối tháng 5 của Hà Nội 39, 40 độ ngoài trời đã biến phòng đón tiếp của BV Việt Đức hôm nay như môt cái chợ phiên rất đông người.
Bệnh nhân, người nhà bệnh nhân kẻ đứng người ngồi la liệt trên ghế, cả dưới đất chung quanh hành lang chờ gọi tên thăm khám và làm các thủ tục nhập viện..v.v. Trong không khí nóng bức, ngột ngạt hơi bệnh nhân, hơi người của *chợ phiên* ấy. Em không quản ngại chờ đợi và cùng đồng hành với May và A Sinh qua các phóng siêu âm, xét nghiệm, chụp cắt lớp cho May… Vì nếu không kiên trì chờ đợi thì phải đợi đến hôm sau nữa….
Mãi đến hơn 2 giờ chiều mới tạm xong. Em đã lái xe chở 2 Cha con May và A sinh về nhà tôi ăn cơm trưa. Mặc dầu bữa cơm đạm bạc thường ngày của gia đinh tôi. Nhưng vì đói mà tôi và mọi người cùng vui vẻ ăn ngon miệng.
Vừa ăn xong, em và A sinh dọn dẹp rửa bát. Tôi ngạc nhiên vì thấy em, một *tiểu thư* mà làm rất nhanh nhẹn gọn gàng….Vừa rời tay rửa bát xong, chưa kịp nghỉ ngơi. Với tấm lòng yêu thương của một người Mẹ, em nói với tôi : Cô ơi ! Cháu cháu tắm cho May đây, cô chuẩn bị nước tắm, nước gội đầu để cháu tắm cho em…..
Tôi và A Sinh ngơ ngác nhìn nhau trước cử chỉ YÊU THƯƠNG ấy… vì chúng tôi không nghĩ : một người như Em *cành vàng lá ngọc* sao có thể hy sinh tắm rửa cho một em bé dân tộc, người và quần áo em bẩn thỉu, ướt sũng mồ hôi đi oto từ Sơn La về Hà Nội từ 10 giờ đêm hôm trước đến chiều nay…
Trong khi Em vào tắm cho May. Tôi và A Sinh nói với nhau và rất ngạc nhiên xúc động trước những cử chỉ YÊU THƯƠNG mà Em đã giành cho May. Tắm rửa, cắt cắt tóc cho May xong. Tôi lấy 1 áo phông cũ của cháu tôi cho thay cho May . Mọi người rất vui nhìn thấy May sạch sẽ mát mẻ.
Ngay sau đó Em giục A Sinh và 2 Cha con ra xe để chở đến BV Việt Đức tiếp theo thủ tục và ký giấy tờ của sáng nay.
Bạn biết không con của Em ốm mà em đã hy sinh để con ở nhà đi đến BV chia sẻ giúp đỡ May một em bé dân tộc Mông nghèo khó bị trọng bệnh khi đã hứa cùng đồng hành với tôi.
Qua sự tận tâm của Em chia sẻ TÌNH YÊU của Chúa cho May. Tôi nghĩ là TÌNH YÊU MÓN QUÀ VÔ GIÁ, tiền không mua được mà em đã giành cho tha nhân là một hình ảnh đẹp mà tôi sẽ nhớ mãi không quên.
Vậy em là ai ???. Chắc lúc này bạn đã đoán được Em là ai… Tôi muốn nói với bạn : Em là người đầu tiên *xung phong* đồng hành với tôi chia sẻ giúp đỡ em Giàng thị May trên Fb đấy.
Maria Trần Thị Hường BVSS HN

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

NHỚ ĐỨC HỒNG Y GIUSE MARIA TRỊNH VĂN CĂN.
Tối hôm qua 18.5.2015 tôi đi dự lễ Giỗ Cha tôi ĐHY Giuse Maria Trịnh Văn Căn đã 25 năm Ngài RA ĐI về với Chúa tại Nhà Thờ Lớn Hà Nội.
Tôi không bao giờ có thể quên được những ngày tôi còn trong Ca đoàn Nhà Thờ Lớn cách đây đã gần 60 năm *hơn nửa thế kỷ* khi Ngài còn là Cha xứ Nhà Thờ Lớn Hà Nội…những buổi tối thứ 7 đến tập hát. Ngoài Cha Chính Nguyễn văn Vinh, anh An ca trưởng tập hát cho chúng tôi thì Cha xứ Trịnh văn Căn rất quan tâm đến ca đoàn chúng tôi… Giờ giải lao thời buổi khó khăn ấy thì kẹo là *đặc sản* là xa sỉ lắm … mà Ngài thường giành cho chúng tôi kẹo lạc và bánh khảo…Do vậy, với tuổi trẻ cũng là động lực để chúng tôi *mong* đến ngày thứ 7 đi tập hát… liên hoan kẹo bánh vui lắm mà.
Ngài đơn sơ vui tính, chúng tôi thường quây quần bên Cha Xứ sau khi tập hát. Ngài thường nhìn chúng tôi những cái nhìn trìu mến, yêu thương như Chúa bên chúng tôi vậy…
Tôi nhớ, có buổi sáng năm 1956 cái thời CA theo dõi mọi người CG, Ngài sợ con cái bị liên lụy mỗi khi Chào và gặp Ngài… nên khi tôi đi ngang qua cửa Nhà Thờ, tôi nhìn thầy Ngài mặc thường phục, đầu đội mũ rộng vành, tôi cúi chào Ngài. Ngài chỉ gật đầu và nói nhỏ Đi..đi đi nhanh con… vì Ngài sợ tôi bị ảnh hưởng...
Còn nhiều chuyện, nhiều chuyện và rất nhiều kỷ niệm với Ngài…Nhưng tôi xin kể 1 kỷ niệm mà tôi nhớ rất rõ, trước khi Ngài mất 2 hôm, khi tôi còn làm chuyên viên tại Bộ Năng Lượng, Cũng như mọi lần, Ngài cho Ông Thúy gọi điện thoại cho tôi đến gặp Ngài để chuyển sách Phúc Âm vào Sài Gòn cho Đức Tổng Bình. Làm chuyên viên tại Bộ Năng lượng tôi thường vô công tác tại SG và mỗi lần đi tôi thường *bí mật* làm liên lạc chuyển thư hay vài kiện sách tới ĐTGM Nguyễn văn Bình tại Sài Gòn mà không ai hay biết ngoài tôi, Ngài và anh Thúy. Tôi nhớ rất rõ, khoảng 5g chiều hôm 15.5.1990 tôi gặp Ngài lần cuối cùng để nhận 4 kiện sách mang vào SG để mai ra máy bay đi công tác…
Khi vào tới SG sáng 16.5.1990 đến giao 4 kiện sách tại tòa TGM Phố Nguyễn Đình Chiểu SG cho người của TTGM…Sau đó tôi đến CTy Điện Lực II ở Phố Hai Bà Trưng SG tiếp tục công việc của tôi…
Đến tối 18.5.1990 tôi đến Tòa TGM để gặp Đức Tổng Bình trao thư của ĐHY Giuse Maria Trịnh văn Căn cho Đức Tổng Bình…thì tôi được tin Cha tôi ĐHY Giuse Maria Trịnh Văn Căn đã qua đời đột ngột … Mặc dầu tôi đã lặng người đi không tin vào tai mình…nhưng đó là sự thật… Tôi không ngờ cách đấy 2 hôm tôi còn gặp Ngài, còn nhận nhiệm vụ Tông Đồ Ngài trao… Tôi đã khóc, tôi khóc rất nhiều…. nhưng tôi cũng không thể bỏ công việc tôi đang làm tại cơ quan, tại Bộ Năng Lượng lúc bấy giờ để về Hà Nội chịu tang Cha tôi. Tôi chỉ biết cầu nguyện xin Chúa đón nhận linh hồn Cha tôi về bên Chúa mà thôi.
Buồn quá, nhưng tôi vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ của tôi sau 2 tuần tôi mới về Hà Nội. Về HN đứng bên Mộ Ngài tai bàn thờ Thánh Dũng Lạc và các Thánh Tử Đạo tôi ngậm ngùi thưa với Cha tôi Cha ơi ! Cha về với Chúa rồi sao, Cha dậy đi con Hường đây nè, con Hường đến thăm Cha… Và trong nước mắt, mắt tôi nhòa lệ, tôi thấy Ngài vẫn với nụ cười và ánh mắt thương yêu của Chúa nhìn tôi… Tôi lại gục khóc… và khóc vì Cha tôi đã ra đi mãi mãi thật rồi… Tôi buồn và buồn vô cùng….
Chiều qua 18.5.2015, nhân ngày Giỗ 25 năm Ngài RA ĐI về bên Chúa. Tôi cũng không khỏi ngậm ngùi lau nước mắt khi nghe Đức Cha Chu Minh giảng trong Thánh Lễ, Đức Cha Minh đã nhắc đến rất nhiều công ơn Ngài với Giáo Phận Hà Nội, với Giáo Hội Mẹ trong việc Phong Thánh 117 Thánh Tử vì đạo Việt Nam…
Tôi không thể cầm được nước mắt khi Đức Cha chu Minh kể khi Ngài ra làm việc với Chính quyền CSVN lúc bấy giờ … họ đã nói xúc phạm đến 117 Thánh tử đao Việt Nam…chính lúc đó Ngài đã bật khóc rất to và nói Thôi đi, thôi đi dừng lại ngay, dừng lại ngay. Ông Không có quyền xúc phạm đến Cha ông chúng tôi được. Các đấng mà chúng tôi tôn thờ… Ngài khóc rất to và nói với chính quyền CSVN như trên... Đó là phản ứng chân chất can đảm khi chính quyền xúc phạm đến Cha ông mình.
Bạn và tôi, chúng ta nghĩ gì về câu nói của Cha tôi ĐHY Giuse Maria Trịnh văn Căn trên.
Các bạn đọc và bình luận về câu nói anh hùng của Cha tôi trong nước mắt trước chính quyền CSVN để bảo vệ việc phong Thánh 117 Thánh Tử vì Đạo Việt Nam nhé bạn. Xin mọi người hãy cùng tôi hiệp nguyện xin ĐHY Giuse Maria Trịnh Văn Căn phù hộ cho Giáo Hội Mẹ mãi mãi vững vàng trong Đức Tin và yêu thương nhé bạn.
Maria Trần Thị Hường Hà Nội