MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT.
Lúc này rảnh, tôi xin kể một câu chuyện CÓ THẬT đẻ các banh cùng nghe.
Hàng xóm nhà tôi là những người rất tốt... nhưng họ VÔ THẦN không tin và cũng không theo môt tôn giáo nào cả. Có lần, mấy bà sang nhà tôi chơi họ hỏi tôi :
Bà và những người theo Chúa. Lúc nào mở miệng ra cũng : Tạ ơn Chúa, ta ơn Chúa đã ban cho tôi được thế này, được thế nọ ...như ngày hôm nay...
Thế cho tôi hỏi bà : Nếu các cụ không để lại cho bà gia tài như hôm nay thì đấy là Cha Mẹ bà cho đấy chứ có phải Chúa cho bà đâu mà bà việc gì bà cũng tạ ơn Chúa... lại nghịch lý hơn nữa bà gặp sự khó, bị lừa đảo nhiều người biêt đến chia sẻ bà cũng nói : TẠ ƠN CHÚA...hi..hi... thật vô lý quá.
Rồi có lần bà còn nói : Cho đi là lãnh nhận..v..v..và rát nhiều câu hỏi rất "nghịch lý" Và cuối cùng một bà hàng xóm của tôi đại diện nói :
- Xin lỗi bà, bà có bị dở hơi không đấy...??????????.
Nghe câu hỏi của bà đại diện hàng xóm vừa có lý lại vừa coi thường (nếu không nói họ xúc phạm mình)Tôi mới bật nghĩ ra 1 câu chuyện về người VÔ THẦN hỏi một người nghèo khó theo đạo Thiên Chúa Giáo : Anh nghèo khổ anh cầu xin Chúa đi xem Chúa có cho anh ăn không ?? và lấy câu chuyện đó kể để trả lời mấy bà hàng xóm tốt bụng của tôi nghe như sau :
Ông VÔ THẦN nói với người nghèo khó để thử : Anh nghèo khó lại theo đạo Thiên Chúa. Anh hay quỳ trước bàn thờ mà cầu xin chúa ban bánh cho anh an đi xem Chúa có cho không nào ????
Anh nghèo khó thật thà quỳ ngay trước bàn thờ Chúa cầu nguyện : Xin Chua thương ban cho con của ăn hàng ngày.... Càu nguyên xong rồi anh nghèo khó tin vào lòng Chúa thương xót sẽ ban bánh cho anh.... Người VÔ THẦN thấy anh nghèo khó cầu nguyện xong mà cũng không thấy Chúa ban bánh cho anh nghèo....Nên người VÔ THẦN ấy mới lấy trong túi ra một chiếc bánh đưa cho người nghèo khó và nói :
Đây là bánh của tôi cho anh ăn đi. Không phải Chúa nào ban cho anh sau khi anh cầu nguyện Chúa đâu nhé. Người nghèo cầm bánh ăn và nói :
Tạ ơn Chúa đã soi lòng cho anh VÔ THẦN mang bánh cho con ăn ....(qua tay anh VÔ THẦN này).... Và anh VÔ THẦN nói : Tôi cũng đinh thử anh nhưng "Mưu sự tại nhân, thành sự tạị Thiên" thật... Tôi cũng định thử ĐỨC TIN vào Chúa của anh...nhưng tôi lại đem bánh cho anh ăn theo lý trí của tôi thử anh, nhưng đó lại là ý của THƯỢNG ĐẾ đó là ý của THƯỢNG ĐẾ....
Hi..hi...Mọi sự đều do Chúa ban tặng cho con người qua mọi nẻo đường dù đó là VÔ TÌNH hay HỮU Ý....Nghe xong chuyện tôi kể trên máy bà hàng xóm tốt bụng của tôi gật gù ra về.... Do vậy, gia tài mà Cha mẹ tôi có cũng là của chúa ban cho vì : MƯU SỰ TẠI NHÂN, THÀNH SỰ TẠI THIÊN. Chúa có ban cho thì mới có mà để lại cho con cháu.
Bạn nghĩ gì về chuyện trên.????.
Maria Trần thị Hường.