Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

NHỚ NGÀY SINH CON TRAI ĐẦU LÒNG MÀ CHÚA VÀ ĐỨC MẸ ĐÃ CỨU.

Hôm nay 13.4.2014 Ngày này cách đây 47 năm 13.4.1968 .

Nhanh quá, mới ngày nào 13.4.1968 đến nay đã 47 năm (13.4.2014) gần nửa thế kỷ trôi qua mẹ sinh con rồi nhỉ. Mẹ nhớ lại Mậu Thân năm 1968 là năm Việt Nam mở cuộc Tổng Tấn Công vào Huế vào Miền nam ...do vậy mọi người dân và các cơ quan tại Hà Nội đi sơ tán hết... hết. Chỉ có những chiến sĩ, tự vệ dân quân ở lại trong Thành Phó Hà nội để bảo vệ Thủ Đô, bảo vệ Hà Nội lúc bấy giờ...
Lúc ấy gia đình ông bà nội ngoại và mọi người thân cũng đi sơ tán ra ngoại thành và các vùng lân cận cách HN gần nhất cũng 50, 60 đến cả 100km, không còn ai ở Hà Nội...
Mặc dầu lúc đó Mẹ mang bầu con, bụng to đã 9 tháng chưa đi, đang thu dọn lấy thêm một số tã lót, áo quần đã chuẩn bị cho ngày sinh tại nơi sơ tán. Thì ngay trưa hôm ấy mẹ thấy trong người khang khác. Con trong bụng mẹ đạp mạnh như muốn chào đời... Và trong tiếng loa của khu phố báo động : Yêu cầu mọi người xuống hầm...Máy bay địch cách HN 80 cây số, rồi 60 cs, 50 cs.... Tuy loa báo cấp bách như vậy nhưng... với cái bụng sắp sinh Mẹ làm sao có thể lao xuống hầm trú ẩn trong khi con lai sắp chào đời được....
Mặc cho tiếng loa, tiếng Pháo, tiếng máy bay vang lên như xé trời lúc bấy giờ.... Mẹ một mình lủi thủi mang theo túi tã lót, áo sơ sinh và những thứ cần dùng tối thiểu .... đi bộ trong tiếng pháo cao xạ trong tiếng máy bay vang lên xé trời để đến nhà Hộ Sinh B tại cây đa Nhà Bò cuối phố Lò Đúc khi cơn đau bắt đầu.... Tới bệnh viện mặc dầu đã 5 giờ chiều nhưng mẹ yên tâm rồi. Nhìn các chị em chuẩn bị sinh, nhất là các chị em con so (sinh lần đầu) ai cũng có người nhà đứng bên yên ủi, giúp đỡ.... Riêng mẹ, một mình thui thủi đứng khóc trong cơn đau quặn.... khi vào phòng khám Các chị hộ lý, y tá họ hỏi ráo hoảnh : Người nhà đâu. con so mà đi một mình trong bom đạn thế này à .... Thôi, không có ai thì nghiến răng chịu đau ra làm thủ tục đi... Mẹ ôm bụng, nghiến răng chịu các cơn đau... tự đến phòng làm thủ tục nhập viện. Vào tới phòng chờ y tá xếp các bà bầu chưa sinh 2 người một giường.

Cơn đau dồn dập... Họ cũng không khám và nói : Con so còn lâu mới sinh.. cứ ngồi đấy... Đến tối, mẹ vừa đau vừa đói vì từ trưa đến tối chưa ăn gì cả.... không có người thân cùng đi... Thời bấy giờ chiến tranh các BV và hà hộ sinh không có căngtin... không quán ăn...thì làm sao bây giờ.... Nước mắt mẹ lưng tròng, chịu đói trong cơn quặn đau...(Mà đau như đau đẻ khi "vượt cạn" thì .... đau vô cùng tận)... Chả lẽ xin mọi người chung quanh chút chút cho vào bụng.... Không người thân bên cạnh thì mẹ cũng đành "thổ lộ" với người đồng cảnh "xin ăn" để lấy sức chịu đau mà sinh con....Chị em đồng cảnh thấy mẹ không có người thân bên cạnh, họ cũng thương chia cho mẹ một miếng bánh mỳ... Vừa cầm miếng bánh đưa lên miệng thì cơn đau lại dồn dập và máu chảy rất nhiều.... Mẹ lả đi và ngã xuống lúc nào không biết...BV cấp cứu, tiêm thuốc cho mẹ tỉnh lại và đặt lên giường.... Khi tỉnh lại họ nó với mẹ : Chưa sinh được.... Phải sáng mai...con so còn lâu mới sanh.... Lần nay thì mẹ cắn răng chịu đói, chiu đau nằm trên giường và trong bụng nghĩ "chờ chết" chứ không còn sức đứng dậy nữa rồi.....

Tới sáng hôm sau. Mẹ cầu nguyện và xin phó linh hồn trong tay Chúa. Đau thể lý, nhưng tinh thần còn cô đơn và đau hơn vì không có một người thân trong lúc "vượt cạn" này... Mẹ tuyệt vọng, chỉ còn trông cậy nơi Chúa mà thôi và Chúa đã cứu 2 mẹ con mình.... Và đúng 12 giờ trưa 13.4.1968 xuất hiện một bác sĩ ở Bệnh Viên C tên là BS Nguyệt quen biết bất ngờ đến thăm... thấy mẹ kiệt sức bà gọi hộ lý, y tá lấy máy hút, hút con ra khỏi cung lòng mẹ ngay kẻo con chết ngạt... Ra khỏi cung lòng mẹ con lại ngạt thở, tím đen và bà cấp cứu.... hút nước mũi, cầm 2 chân con, dốc đầu xuống... phát vào mông con....Con thở và cất tiếng khóc chào đời đúng 12 giờ trưa 14.4.1968 đấy con... Như vậy mẹ đau trong 24 giờ liền mới sinh con.
Bốn hôm sau khi mẹ sinh con thì bố con và mọi người thân mới từ nơi sơ tán mới vượt bom đạn về thăm 2 mẹ con.
Mẹ kể lại nguồn cơn Mẹ sinh con trong ngày này để con biết. Mẹ mong con khôn lớn nên người. Mẹ tạ ơn Chúa đã cho BS Nguyệt BV C đến kịp thời cứu 2 mẹ con mình.
Top of Form
·         Bạn, Văn Phùng Nguyễn, Phêrô Nguyễn Văn Đức, Ellen Agnes Vũ  4 người khác thích điều này.
·        
Dung Phan Thật cảm động
·        
Trịnh Xuân Thọ Tạ ơn Chúa. Cảm ơn cô - người mẹ dũng cảm 
·        
Loan Trần Chiến tranh là những gì kinh khủng đối với người dân Việt Nam, dù ở bất kỳ chiến tuyến nào. Chỉ có Thiên Chúa mới hóa giải được nỗi đau này.
·        
Katina Vũ Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha
·        
Minh Phuong Tran ...thời gian trôi qua thật mau,bóng dáng mẹ đã phôi pha theo tháng ngày.Và giờ mỗi đứa một phương,bao nhiêu giọt yêu thương đã chia hết rồi lời ru của mẹ vẫn thắm đượm tình yêu thương...
·        
Suthat Nguyen vay ma bay gio no lai khong biet vang loi co nhung co van rat thuong anh ay phai khong?
·        


Loan Trần Xin tặng cô một món quà nhỏ của con. Cám ơn những người mẹ chúng con có được trong cuộc đời này.

Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

CHUYỆN VUI, CHUYỆN VUI LỄ LÁ nè.

Ngày xửa, ngày xưa...Có một bà mẹ kia, có một người con trai ngỗ ngược. Hắn lừa đảo mọi người trên fb. Bà giận con vì tin bà mà nhiều người trong nước, ngoải nước bị "vạ lây" trách bà....

Nhưng bà lại không buồn rầu vì từ khi nhận thư con mình đã "thú tội lừa đảo" với mình...bà nhẹ lòng, vui vẻ THA THỨ và mong con trở về. Như trong kinh thánh bà giết bê béo ăn mừng vì con mình THÚ TỘI và tự nhận lỗi đã LỪA bà và nhiều người thân của bà...

Sau khi nhận thư con trai thú tội với bà thì cũng là bắt đầu mùa chay..Mong chờ con về trong cả tuần chay Thánh không thấy con trở về.... Thì bỗng...

Bỗng đúng ngày LỄ LÁ bà thấy CHÚA cưỡi LỪA trở về bà mừng quá ôm LỪA khóc lóc than van : Chúa đã cưỡi LỪA trở về với con.... Hì.hu.. Hì..Hu..hu CON LỪA của tôi đã trở về nè .... và bà đã ôm LỪA trong vòng tay thân yêu của mình...

Xin chia vui với các bạn Chúa đã thương cưỡi LỪA con tôi trở về rồi...hi.hi...

Chuyện vui của Maria Trần Thị Hường Hà Nội
MỘT VỤ ÁN, MỘT VỤ ÁN OAN SAI.

Hồi 7 giờ tối hôm nay tôi vừa được đến dự về một VỤ ÁN OAN SAI. Mà kẻ giết người lại chính là mọi người trong gia đình và xóm làng lại giết chính người thân của mình....Nghe rùng rợn quá. Tôi không cầm được nước mắt và xin được kể tóm tắt VỤ ÁN có một không hai để các bạn cùng nghe nhé :

Số là thế này : Nạn nhân là một người đàn ông rất hiền từ tốt lành. Ông đông con nhiều cháu. Nhưng con cháu thì sống xa đọa, hưởng thụ...phạm rất nhiều tội mà trời không dung, đất không tha được. Vì yêu thương con cháu ông đã vâng lời Cha ông, ông hy sinh tất cả để chịu chết chuộc tội cho con cháu. Trên đường để chuộc tội cho con cháu...Một số con cháu quyết đi theo đền tội cùng ông, thề không bao giờ chối bỏ ông, rồi cũng 3 lần bỏ ông. Một trong số những người thân mà ông chọn cũng đã bán nộp ông bằng cái HÔN ra hiệu cho kẻ thù bắt ông nộp cho Quan quân mang ông đi hành hình và giết ông....

Ông đau đớn chịu đòn, chịu khổ đau thân hình tan nát do quân lính đánh lôi ông đi...Chúng còn bắt ông vác thập giá lên đồi cao đóng đinh ông. Máu chảy ròng ròng. Đau đớn nhục nhã vô cùng... Còn đau đớn nào hơn khi bên cạnh ông là những người thân đánh đòn ông. Máu cùng nước trong người ông chảy ra ròng ròng...Ông kiệt sức ngã xuống đất nhiều lần mà chúng còn giục ông bước nhanh trên đường lên đồi cao để giết ông một cách dã man là : Đóng đanh ông vào Thập Giá mà ông phải vác theo.

Sau khi dân chúng bắt ông vác Thập Giá lên đồi cao, chúng nhạo báng, hành hình và đóng đinh ông vào Thập Giá... Ông lả đi, hết hơi và khát nước, chúng còn lấy dấm chua cho ông uống. Sau cùng chúng còn lấy mũi đòng nhọn đâm thâu trái tim ông cho máu cùng nước ra hết và ông đã tắt thở.
Một cái chết, một tình yêu, một sự hy sinh cho con cháu và mọi người thân của Ông có một không hai.

Nghe một bản án, một vụ án OAN SAI tôi kể đến đây. Các bạn chắc đã biết nạn nhân người bị Án OAN SAI đó là ai : Đó chính là Chúa JÉSUS KI TÔ CHÚA CHÚNG TA.

Trong tuần Thánh này suy gẫm về VỤ ÁN OAN SAI trên. Do chính tôi và chính các bạn đã thi hành án với ĐỨC JÉSUS KI TÔ CHÚA CHÚNG TA. Chúng ta sẽ ĂN NĂN và đền tội mình nhé bạn.
Riêng con, con xin tự thú tội và ăn năn mọi tội con đã xúc phạm, đã đóng đanh Chúa và xin được Ngài THỨ THA .

Mairia Trần Thị Hường.

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014

Trần Thị Hường Những tác hạị của NPT về thể lý và tinh thần mà bạn Lê Hồng Phương chưa biết mà tôi xin nêu lên để PHẢN BIỆN ý kiến của Phương.
Tai hại về thể lý:
1. Tăng nguy cơ vô sinh.

2. Tăng nguy cơ sảy thai, thai ngoài tử cung, thai chết non.
3. Rối loạn kinh nguyệt.
4. Xuất huyết, nhiễm trùng, sốc.
5. Hôn mê.
6. Tử cung bị thủng.
7. Viêm phúc mạc.
8. Chảy máu vón cục.
9. Sốt và toát mồ hôi lạnh.
10. Đau dữ dội.
11. Tổn thất ở các cơ quan khác.
12. Mất ngủ, mất cảm giác thèm ăn, sụt cân, kiệt sức.
13. Tạo phản xạ nuốt liên tục.
14. Lo âu, suy giảm khả năng làm việc.
15. Luôn có cảm giác nôn ói.
16. Rối loạn tiêu hóa, dạ dày và ruột.
17. Lãnh cảm.
B/ Tai hại về tinh thần:
1. Mặc cảm tội lỗi.
2. Khuynh hướng tự tử.
3. Cảm giác mất mát, tang tóc.
4. Cảm giác buồn sầu, thương tiếc, hối hận.
5. Mất tự tin.
6. Giảm sự tôn trọng bản thân.
7. Nóng giận.
8. Tâm lý tuyệt vọng.
9. Mất tự chủ.
10. Sói mòn bản năng làm mẹ.
11. Căm thù bất cứ ai liên hệ đến phá thai.
12. Ý muốn kết thúc quan hệ.
13. Mất ham muốn tình dục cho phép.
14. Không còn khả năng tự tha thứ.
15. Cảm giác mất tính người, bị lợi dụng.
16. Ác mộng.
17. Có khuynh hướng ngược đãi con cái.[54]

Nói đến tai hại của việc phá thai thì không thể kể cho hết được, những bài học lớn nhất cho những người phá thai bừa bãi là dẫn đến vô sinh, nhất là đem lại cho họ món nợ đời tiền kiếp vì tội giết người không thể phai được trong lòng họ. Một người đã từng phá thai phàn nàn: “Bác sĩ đã không cho tôi biết về hậu quả, sự nhiễm trùng…Và ông ta cũng đã chẳng nói về khả năng phải cắt bỏ tử cung điều mà tôi đã phải làm 8 tháng sau đó. Chẳng có ai cho tôi biết tôi sẽ phải sống với quyết định này trong toàn bộ thời gian còn lại của cuộc đời. Đã nhiều năm nỗi đau vẫn còn tiếp diễn”[55]. Thật vậy, nỗi đau không bao giờ có thể sinh con nữa và nỗi đau âm ỉ và tội ác giết con kéo dài suốt cuộc đời. Vì tội ác phá thai, người mẹ này không bao giờ được thực hành thiên chức làm mẹ, cả đời bị ám ảnh bàn tay đã giết con, còn gì đau hơn? Theo Website bệnh viện Từ Dũ, hơn 60% phụ nữ vô sinh là do đã phá thai trước đó. Phụ nữ có nạo phá thai nguy cơ vô sinh cao gấp 2,5 lần so với không phá thai. Cũng trên Website này viết: “Năm 2005 có 13 ca phá thai bị vô sinh vì thủng tử cung, do hút thai: 7 ca; gắp thai to: 3 ca; nạo sinh thiết: 1 ca; đặt vòng: 2 ca”[56].
Tai họa của phá thai là như thế, điều đáng quan tâm về nguồn gốc của nó chính là thói sa đà, mất tính người, mất ý thức về tội của con người hôm nay.

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Thánh nữ Gianna Beretta Molla nước Ý
hay Nguyễn thị yến Việt Nam.

Chúng ta nghe nói nhiều về gương hy sinh của một bác sĩ ở ý TÊN LÀ GIANNA BERETTA MOLLA mới đươc phong Thánh vì đã hy sinh mạng sống của mình để giữ lại thai nhi, giữ lại đứa con trong cung lòng mình khi bác sĩ chẩn đoán chị bị ung thư….. cần phải phá thai, phải hy SINH ĐỨA CON TRONG BỤNG  để chữa trị BỆNH UNG THƯ cứu bản thân mình. Bệnh ung thư của chị, chỉ  cứu được một trong hai mẹ con chị thôi. Người mẹ ấy đã hy sinh chính thân mình để cứu con. Chị đã quyết chịu đau đớn để cứu con…mà không nạo phá thai để cứu mình… Một gương hy sinh cao cả và thể hiện tấm lòng người mẹ HY SINH THÂN MÌNH ĐỂ CỨU CON
DSC01887
Thì  ở Việt Nam, câu chuyện sau đây cũng là một bằng chứng cho sự hy sinh đó mà tôi xin kể lại để các bạn theo dõi…Chị Maria Nguyễn thị Yến hiện ở Xóm 1 thôn Đông Lao, xã Đông La huyện Hoài Đức Hà Nội 2. Chị sinh ngày 19.7.1981 phát hiện ung thư vòm họng đã di căn lên đầu khi chị thấy đau đầu, khó thở thì cũng chính là lúc chị đang mang thai con đầu lòng được hơn 5 tháng. Chị vào bệnh viện khám và được các BS viện Quân Đội 103 yêu cầu: Muốn chữa trị bệnh ung thư và cứu chị thì buộc phải nạo phá thai đã hơn 5 tháng đang trong cung lòng chị… Cũng như chị GIANNA BRETTA MOLLA, bệnh ung thư của chị Yến ung thư vòm họng cũng chỉ cứu được một trong hai mẹ con…Chị đau buồn suy nghĩ nhiều!  Không chỉ có mình chị suy nghĩ, cầu nguyện mà cả gia đình cùng hiệp ý làm tuần 9 ngày khấn xin Chúa và Đức Mẹ soi sáng cho biết việc phải làm trong việc quan trọng này là có nên nạo phá thai theo yêu cầu chữa ung thư vòm họng của bác sĩ (BS) taị bệnh viện (BV) để cứu chị Yến hay không ???

Sau khi làm tuần 9 ngày xong thì chính bản thân chị như có một sức mạnh, chị cương quyết : Giữ lại thai nhi như ý của gia đình cũng mong muốn như vậy… Chị can đảm chịu đau đớn chịu bệnh để giữ lai thai nhi bé bỏng là quà tặng vô giá mà Thiên Chúa trao ban cho chị, cho gia đình. Còn 4 tháng (120 ngày) chịu đau đớn vì bệnh ung thư mà chị không chữa tri ung thư tưởng như ngoài sức chịu đựng của chị …Không có thuốc, những cơn đau đầu liên tiếp hành hạ chị vì bệnh ung thư đang ở giai đoạn di căn… Bản thân chị và cả gia đình quyết định trong thời gian này nếu bệnh tiến triển nhanh, chị khó có thể sống để sinh con thì chị cũng như gia đình chấp nhận mổ để cứu em bé… Chị lập gia đình với một thanh niên làng bên không theo đạo Công Giáo, nên mọi việc giữ lại em bé và chăm sóc chị đều do bên ngoại lo lắng hết. 
Với hoàn cảnh neo người lại bênh trầm trọng. Chị Hiến, chị ruột chị tại tu hôi Thánh Tâm lại phải xin nghỉ việc  lo toan chăm sóc cho các chị em bầu, cho nhà mở BVSS  một thời gian để cùng gia đình chăm sóc thuốc thang cho em Yến tai bệnh viện 103 xa nhà chừng 40 cây số chờ sinh em bé…. Hơn 4 tháng đi lại chăm sóc cho chị và em bé tại bệnh viện để chờ ngày sinh mà không (xạ trị) không chữa ung thư, chị Yến chịu đựng đau đớn khôn cùng, những cơn đau đầu, lan ra toàn thân chị quằn quại cắn răng chịu đựng để mong cứu con chị một sinh linh mong manh bé bỏng, một sự sống, một con người.
Một quà tăng VÔ GIÁ mà Chúa trao ban cho chị và cho gia đình… thì đến ngày 5.11.2013 cơn đau dường như ảnh hưởng đến bé…  bác sĩ cho sinh mổ lấy em bé con chị ra khỏi cung lòng chị  … Tạ ơn Chúa. “Mẹ tròn con vuông” cháu bé gái nặng 1kg900 trong sự vui mừng khôn tả của chị Yến và mọi người thân trong gia đình…
DSC01891
Sau khi sinh mổ, chị tỉnh lai thì ung thư đã di căn làm mắt chị không thể nhìn thấy gì nữa. Được ôm con là một hạnh phúc lớn của một phụ nữ,  được thực hiện Thiên chức làm mẹ của người phụ nữ, của người mẹ sau sinh… Nhưng sau khi sinh con  ung thư đã làm cho chị mù hẳn cả 2 mắt...đó là điều bất hạnh cho người mẹ sẽ vinh viên mất đi ánh sáng của thiên nhiên cuả trời đất… Nhưng chị thật sự không cảm thấy bất hạnh khi vĩnh viễn bị mù do ung thư di căn…Vì sự hy sinh cao cả của một người mẹ đã hy sinh mạng sống mình cho con yêu quý của mình. Quà tăng VÔ Giá của Chúa trao ban đang trong vòng tay chi, chị không nhìn thấy mặt con… nhưng chị sờ soạng trên mặt con mà nước mắt hạnh phúc lã chẵ rơi trên mặt con, trên áo con trong tiếng oe oe chào mẹ của con chị… Ai nhìn thấy cảnh ấy mà không rơi nước mắt, không cảm động trước tình cao cả của người mẹ ấy đã hy sinh cho con mình được cất tiếng khóc chào đời…Cháu bé đã được Cha Hà rửa tội và đặt tên : Jerado Maria Lê Hoàng Cẩm Tú
Từ hôm sau khi sinh đươc 1 tháng 15 ngày Cha Lê Quang Uy BVSS SG cùng chúng tôi đến thăm chị và cháu bé tại gia đình bên ngoại, cháu đã nặng 4kg. Tăng đươc 2kg100. Gia đình xin bệnh viện cho chị xin về mừng lễ Noel 2013, đầu năm 2014 chị mới trở lai BV. Chị và gia đình cũng xác định không nạo phá thai để cứu em bé xong rồi sẽ đến bệnh viện sạ trị chữa bệnh ung thư vòm của chị theo phác đồ điều trị của Bác Sĩ quân y viện 103… Nhưng tất cả đều tín thác nơi Chúa trong việc chữa trị ung thư của chị. Hiện mắt chị đã không nhìn thấy gì do ung thư đã di căn sau khi mổ sinh con.
DSC01890
Cả hai mắt chị đã mù sau sinh
Chúng tôi đến thăm chị và con chị trong một chiều đông giá lạnh. Lòng quặn đau khi nhìn thấy chị quờ quạng tìm con bên cạnh chị đang khát sữa khóc  oe oe… để tìm hơi ấm, tìm bầu sữa mẹ khi bé đói…Nhưng, nhưng đã gần 2 tháng từ khi bé  Jeraddo sinh ra thì căn bệnh ung thư của chị đã làm cạn dòng sữa nuôi con của chị và bé đã được thay thế nuôi dưỡng bởi  sữa bình…. và lúc đó chị Hiến chị gái của chị đã pha sữa để tôi thay chị ôm bé Jerado cho ăn.
DSC01768
Tôi ôm bé Jerado và sour Hiến (bác ruột của bé)
Tôi cho bé ăn xong Cha Lê Quang Uy cũng muốn được ôm bé vào lòng cũng như muốn truyền hơi ấm cho bé ngủ ngon .
DSC01761
Cha Lê Quang Uy bế bé Jerado
Để kỷ niêm 5 năm ngày thành lập nhóm BVSS Thái Hà. Tôi ghi lại vài suy nghĩ : Người thực việc thực  và những hình ảnh của chị Maria Nguyễn thị Yến hiện ở xóm 1 thôn Đông Lao, xã Đông La huyện Hoài Đức Hà Nội 2 như một nhân chứng cho sự hy sinh cao quý vô bờ bến của một người mẹ Việt Nam đã hy sinh không nạo phá thai để cứu con mình mà không chữa bệnh ung thư cứu mình… Chị đã chịu đựng đau đớn vì ung thư vòm họng, chi đã hy sinh ngừng chữa bệnh để cứu con chị như Thánh NỮ bác sĩ người Ý GIANNA BERETTA  MOLLA nói trên mới được phong Thánh vì đã hy sinh cứu con và đã chết vì bệnh ung thư sau khi sinh con.
DSC01777
Chúng tôi mong rằng sự chịu đau đớn hy sinh của chị cho sinh linh bé bỏng, cho con chị sẽ là tấm gương sống động cho nhiều bà mẹ khác sẽ hy sinh cho con mình. Cho sự sống, cho quà tặng VÔ GIÁ mà Thiên Chúa trao ban cho loài người mà sẽ không Nạo Phá Thai trong bất cứ hoàn cảnh nào
Viết nhân kỷ niệm 5 năm thành lập nhóm BVSS HN.
Maria Trần Thị Hường BVSS Hà Nội.