NHỚ NGÀY SINH CON TRAI
ĐẦU LÒNG MÀ CHÚA VÀ ĐỨC MẸ ĐÃ CỨU.
Hôm nay 13.4.2014 Ngày này cách đây 47 năm 13.4.1968 .
Nhanh quá, mới ngày nào 13.4.1968 đến nay đã 47 năm (13.4.2014) gần nửa thế kỷ trôi qua mẹ sinh con rồi nhỉ. Mẹ nhớ lại Mậu Thân năm 1968 là năm Việt Nam mở cuộc Tổng Tấn Công vào Huế vào Miền nam ...do vậy mọi người dân và các cơ quan tại Hà Nội đi sơ tán hết... hết. Chỉ có những chiến sĩ, tự vệ dân quân ở lại trong Thành Phó Hà nội để bảo vệ Thủ Đô, bảo vệ Hà Nội lúc bấy giờ...
Lúc ấy gia đình ông bà nội ngoại và mọi người thân cũng đi sơ tán ra ngoại thành và các vùng lân cận cách HN gần nhất cũng 50, 60 đến cả 100km, không còn ai ở Hà Nội...
Mặc dầu lúc đó Mẹ mang bầu con, bụng to đã 9 tháng chưa đi, đang thu dọn lấy thêm một số tã lót, áo quần đã chuẩn bị cho ngày sinh tại nơi sơ tán. Thì ngay trưa hôm ấy mẹ thấy trong người khang khác. Con trong bụng mẹ đạp mạnh như muốn chào đời... Và trong tiếng loa của khu phố báo động : Yêu cầu mọi người xuống hầm...Máy bay địch cách HN 80 cây số, rồi 60 cs, 50 cs.... Tuy loa báo cấp bách như vậy nhưng... với cái bụng sắp sinh Mẹ làm sao có thể lao xuống hầm trú ẩn trong khi con lai sắp chào đời được....
Mặc cho tiếng loa, tiếng Pháo, tiếng máy bay vang lên như xé trời lúc bấy giờ.... Mẹ một mình lủi thủi mang theo túi tã lót, áo sơ sinh và những thứ cần dùng tối thiểu .... đi bộ trong tiếng pháo cao xạ trong tiếng máy bay vang lên xé trời để đến nhà Hộ Sinh B tại cây đa Nhà Bò cuối phố Lò Đúc khi cơn đau bắt đầu.... Tới bệnh viện mặc dầu đã 5 giờ chiều nhưng mẹ yên tâm rồi. Nhìn các chị em chuẩn bị sinh, nhất là các chị em con so (sinh lần đầu) ai cũng có người nhà đứng bên yên ủi, giúp đỡ.... Riêng mẹ, một mình thui thủi đứng khóc trong cơn đau quặn.... khi vào phòng khám Các chị hộ lý, y tá họ hỏi ráo hoảnh : Người nhà đâu. con so mà đi một mình trong bom đạn thế này à .... Thôi, không có ai thì nghiến răng chịu đau ra làm thủ tục đi... Mẹ ôm bụng, nghiến răng chịu các cơn đau... tự đến phòng làm thủ tục nhập viện. Vào tới phòng chờ y tá xếp các bà bầu chưa sinh 2 người một giường.
Cơn đau dồn dập... Họ cũng không khám và nói : Con so còn lâu mới sinh.. cứ ngồi đấy... Đến tối, mẹ vừa đau vừa đói vì từ trưa đến tối chưa ăn gì cả.... không có người thân cùng đi... Thời bấy giờ chiến tranh các BV và hà hộ sinh không có căngtin... không quán ăn...thì làm sao bây giờ.... Nước mắt mẹ lưng tròng, chịu đói trong cơn quặn đau...(Mà đau như đau đẻ khi "vượt cạn" thì .... đau vô cùng tận)... Chả lẽ xin mọi người chung quanh chút chút cho vào bụng.... Không người thân bên cạnh thì mẹ cũng đành "thổ lộ" với người đồng cảnh "xin ăn" để lấy sức chịu đau mà sinh con....Chị em đồng cảnh thấy mẹ không có người thân bên cạnh, họ cũng thương chia cho mẹ một miếng bánh mỳ... Vừa cầm miếng bánh đưa lên miệng thì cơn đau lại dồn dập và máu chảy rất nhiều.... Mẹ lả đi và ngã xuống lúc nào không biết...BV cấp cứu, tiêm thuốc cho mẹ tỉnh lại và đặt lên giường.... Khi tỉnh lại họ nó với mẹ : Chưa sinh được.... Phải sáng mai...con so còn lâu mới sanh.... Lần nay thì mẹ cắn răng chịu đói, chiu đau nằm trên giường và trong bụng nghĩ "chờ chết" chứ không còn sức đứng dậy nữa rồi.....
Tới sáng hôm sau. Mẹ cầu nguyện và xin phó linh hồn trong tay Chúa. Đau thể lý, nhưng tinh thần còn cô đơn và đau hơn vì không có một người thân trong lúc "vượt cạn" này... Mẹ tuyệt vọng, chỉ còn trông cậy nơi Chúa mà thôi và Chúa đã cứu 2 mẹ con mình.... Và đúng 12 giờ trưa 13.4.1968 xuất hiện một bác sĩ ở Bệnh Viên C tên là BS Nguyệt quen biết bất ngờ đến thăm... thấy mẹ kiệt sức bà gọi hộ lý, y tá lấy máy hút, hút con ra khỏi cung lòng mẹ ngay kẻo con chết ngạt... Ra khỏi cung lòng mẹ con lại ngạt thở, tím đen và bà cấp cứu.... hút nước mũi, cầm 2 chân con, dốc đầu xuống... phát vào mông con....Con thở và cất tiếng khóc chào đời đúng 12 giờ trưa 14.4.1968 đấy con... Như vậy mẹ đau trong 24 giờ liền mới sinh con.
Bốn hôm sau khi mẹ sinh con thì bố con và mọi người thân mới từ nơi sơ tán mới vượt bom đạn về thăm 2 mẹ con.
Mẹ kể lại nguồn cơn Mẹ sinh con trong ngày này để con biết. Mẹ mong con khôn lớn nên người. Mẹ tạ ơn Chúa đã cho BS Nguyệt BV C đến kịp thời cứu 2 mẹ con mình.
Hôm nay 13.4.2014 Ngày này cách đây 47 năm 13.4.1968 .
Nhanh quá, mới ngày nào 13.4.1968 đến nay đã 47 năm (13.4.2014) gần nửa thế kỷ trôi qua mẹ sinh con rồi nhỉ. Mẹ nhớ lại Mậu Thân năm 1968 là năm Việt Nam mở cuộc Tổng Tấn Công vào Huế vào Miền nam ...do vậy mọi người dân và các cơ quan tại Hà Nội đi sơ tán hết... hết. Chỉ có những chiến sĩ, tự vệ dân quân ở lại trong Thành Phó Hà nội để bảo vệ Thủ Đô, bảo vệ Hà Nội lúc bấy giờ...
Lúc ấy gia đình ông bà nội ngoại và mọi người thân cũng đi sơ tán ra ngoại thành và các vùng lân cận cách HN gần nhất cũng 50, 60 đến cả 100km, không còn ai ở Hà Nội...
Mặc dầu lúc đó Mẹ mang bầu con, bụng to đã 9 tháng chưa đi, đang thu dọn lấy thêm một số tã lót, áo quần đã chuẩn bị cho ngày sinh tại nơi sơ tán. Thì ngay trưa hôm ấy mẹ thấy trong người khang khác. Con trong bụng mẹ đạp mạnh như muốn chào đời... Và trong tiếng loa của khu phố báo động : Yêu cầu mọi người xuống hầm...Máy bay địch cách HN 80 cây số, rồi 60 cs, 50 cs.... Tuy loa báo cấp bách như vậy nhưng... với cái bụng sắp sinh Mẹ làm sao có thể lao xuống hầm trú ẩn trong khi con lai sắp chào đời được....
Mặc cho tiếng loa, tiếng Pháo, tiếng máy bay vang lên như xé trời lúc bấy giờ.... Mẹ một mình lủi thủi mang theo túi tã lót, áo sơ sinh và những thứ cần dùng tối thiểu .... đi bộ trong tiếng pháo cao xạ trong tiếng máy bay vang lên xé trời để đến nhà Hộ Sinh B tại cây đa Nhà Bò cuối phố Lò Đúc khi cơn đau bắt đầu.... Tới bệnh viện mặc dầu đã 5 giờ chiều nhưng mẹ yên tâm rồi. Nhìn các chị em chuẩn bị sinh, nhất là các chị em con so (sinh lần đầu) ai cũng có người nhà đứng bên yên ủi, giúp đỡ.... Riêng mẹ, một mình thui thủi đứng khóc trong cơn đau quặn.... khi vào phòng khám Các chị hộ lý, y tá họ hỏi ráo hoảnh : Người nhà đâu. con so mà đi một mình trong bom đạn thế này à .... Thôi, không có ai thì nghiến răng chịu đau ra làm thủ tục đi... Mẹ ôm bụng, nghiến răng chịu các cơn đau... tự đến phòng làm thủ tục nhập viện. Vào tới phòng chờ y tá xếp các bà bầu chưa sinh 2 người một giường.
Cơn đau dồn dập... Họ cũng không khám và nói : Con so còn lâu mới sinh.. cứ ngồi đấy... Đến tối, mẹ vừa đau vừa đói vì từ trưa đến tối chưa ăn gì cả.... không có người thân cùng đi... Thời bấy giờ chiến tranh các BV và hà hộ sinh không có căngtin... không quán ăn...thì làm sao bây giờ.... Nước mắt mẹ lưng tròng, chịu đói trong cơn quặn đau...(Mà đau như đau đẻ khi "vượt cạn" thì .... đau vô cùng tận)... Chả lẽ xin mọi người chung quanh chút chút cho vào bụng.... Không người thân bên cạnh thì mẹ cũng đành "thổ lộ" với người đồng cảnh "xin ăn" để lấy sức chịu đau mà sinh con....Chị em đồng cảnh thấy mẹ không có người thân bên cạnh, họ cũng thương chia cho mẹ một miếng bánh mỳ... Vừa cầm miếng bánh đưa lên miệng thì cơn đau lại dồn dập và máu chảy rất nhiều.... Mẹ lả đi và ngã xuống lúc nào không biết...BV cấp cứu, tiêm thuốc cho mẹ tỉnh lại và đặt lên giường.... Khi tỉnh lại họ nó với mẹ : Chưa sinh được.... Phải sáng mai...con so còn lâu mới sanh.... Lần nay thì mẹ cắn răng chịu đói, chiu đau nằm trên giường và trong bụng nghĩ "chờ chết" chứ không còn sức đứng dậy nữa rồi.....
Tới sáng hôm sau. Mẹ cầu nguyện và xin phó linh hồn trong tay Chúa. Đau thể lý, nhưng tinh thần còn cô đơn và đau hơn vì không có một người thân trong lúc "vượt cạn" này... Mẹ tuyệt vọng, chỉ còn trông cậy nơi Chúa mà thôi và Chúa đã cứu 2 mẹ con mình.... Và đúng 12 giờ trưa 13.4.1968 xuất hiện một bác sĩ ở Bệnh Viên C tên là BS Nguyệt quen biết bất ngờ đến thăm... thấy mẹ kiệt sức bà gọi hộ lý, y tá lấy máy hút, hút con ra khỏi cung lòng mẹ ngay kẻo con chết ngạt... Ra khỏi cung lòng mẹ con lại ngạt thở, tím đen và bà cấp cứu.... hút nước mũi, cầm 2 chân con, dốc đầu xuống... phát vào mông con....Con thở và cất tiếng khóc chào đời đúng 12 giờ trưa 14.4.1968 đấy con... Như vậy mẹ đau trong 24 giờ liền mới sinh con.
Bốn hôm sau khi mẹ sinh con thì bố con và mọi người thân mới từ nơi sơ tán mới vượt bom đạn về thăm 2 mẹ con.
Mẹ kể lại nguồn cơn Mẹ sinh con trong ngày này để con biết. Mẹ mong con khôn lớn nên người. Mẹ tạ ơn Chúa đã cho BS Nguyệt BV C đến kịp thời cứu 2 mẹ con mình.
Loan Trần Chiến tranh là
những gì kinh khủng đối với người dân Việt Nam, dù ở bất kỳ chiến tuyến nào. Chỉ
có Thiên Chúa mới hóa giải được nỗi đau này.
Minh Phuong Tran ...thời gian
trôi qua thật mau,bóng dáng mẹ đã phôi pha theo tháng ngày.Và giờ mỗi
đứa một phương,bao nhiêu giọt yêu thương đã chia hết rồi lời ru của mẹ
vẫn thắm đượm tình yêu thương...
Suthat Nguyen vay ma bay gio
no lai khong biet vang loi co nhung co van rat thuong anh ay phai khong?
Loan Trần Xin tặng cô một
món quà nhỏ của con. Cám ơn những người mẹ chúng con có được trong cuộc đời
này.