Thứ Năm, 28 tháng 5, 2015

CÁM ƠN : NHỮNG TẤM LÒNG SẺ CHIA.
Tôi rất xúc động khi cùng thiện nguyện viên A Sinh dẫn cha con em Giàng thị May đến khám tai Bệnh Viện Việt Đức ngày 26.5.2015. Tôi đã thấy NHỮNG TẤM LÒNG SẺ CHIA và muốn đươc bảy tỏ trên trang giấy nhỏ này lời CÁM ƠN HỌ.
Những ngày này tại Hà Nội ngoài trời nắng nóng như đổ lửa . Nhiệt độ trên dưới 40 …, chả thế có người đã nói không ngoa : HN lúc này tráng trứng không cần có bếp ga hay từ…. Do vậy, tôi không khỏi khó chịu ngột ngạt khibước vô phòng khám và chờ đợi, khi nhìn thấy người chờ đợi làm thủ tục khám và nhập viện tại C 4 BV Việt Đức hôm ấy đông như chợ phiên vậy. Người bệnh, người nhà dẫn đi chen chúc xếp hàng làm thủ tục BHXH, chờ đợi khám, hội chẩn bệnh và qua các phòng xét nghiêm, qua siêu âm, qua chụp cắt lớp…v.v..và v v. Mỗi bệnh nhân trung bình có 2, 3 người thân đi theo.. Chúng tôi thi có cả thảy 5 người. Gồm 4 người đi theo em bệnh nhân Giàng thị May qua các phòng khám và chờ đợi. Mỗi người mỗi việc. Người xếp hàng, người ngồi cùng Cha em May trông đồ, người theo em *phiên dịch*, người liên hệ … Chúng tôi và em cóa mặt tai BV Việt Đức từ 5 giờ sáng mà đến quá 10 giờ sang hôm ấy mới xong các thủ tục và chờ gọi tên.
Trong phòng chen chúc chờ đợi ấy…bệnh nhân hỏi thăm bệnh nhân, người nhà bệnh nhân chia sẻ với người nhà bệnh nhân và tiếng ồn ào như chợ vậy.
Trong không khí ồn ào *náo nhiệt* ấy mọi người chung quanh đều hướng về May. Một em bé người dân tộc Mông, quần áo nhầu nhĩ, mồ hôi nhễ nhại thỉnh thoảng kéo váy lên lau mặt. Mặc dầu tôi đã đưa cho em giấy ướt lau mặt… nhưng tay cầm gói giấy mà em vẫn cứ quen tay kéo váy lau….
Nhìn em, mọi người không khỏi thương cảm áy náy với khối u to bằng cả bánh mỳ trên đầu, khối u đã di căn xuống che một bên mắt em. Mọi người tới hỏi thăm em qua A Sinh phiên dịch…vì em không nói và hiểu được nhiều tiếng kinh. Sau khi biết bệnh và hoàn cảnh của em. Mọi người rất thương, tới bên em chia sẻ…Mọi người đến bên em May và trực tiếp dúi vào tay em. Người 10 , 20, 50 ngàn và cũng có người cho em cả 100 ngàn… Sau buổi khám sáng 26.5.2015 em cũng được mọi người trực tiếp cho em cả gần 500 ngàn. Buổi trưa về đến nhà tôi một chị đến chơi với con tôi, nhìn thấy em cũng xin *giấu tên* cho em 500 ngàn…
Trước những TẤM LÒNG SẺ CHIA của mọi người với em May. Tôi vô cùng xúc động và Xin CÁM ƠN NHỮNG TẤM LÒNG SẺ CHIA ấy trên trang giấy nhỏ này.
Bạn biết không, trước khi chia tay tôi ra về cha con em May dưng dung nước mắt nói với tôi câu cám ơn bằng tiếng Mông mà A Sinh phiên dịch như sau : Người kinh tốt lắm, tôi cám ơn và đi về nhà. Tôi cũng xin được chuyển lời cám ơn của Cha con Giang thị May tới tất cả các bạn xa gần đã chia sẻ giúp đỡ em.
Maria Trần thị Hường BVSS HN

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

TÌNH YÊU MÓN QUÀ VÔ GIÁ.
Như tôi đã nói Em đã thay Ca cho tôi và Chị Bằng từ trưa hôm 26.5.2015 để chăm sóc và cùng A Sinh Cheeb Kwm dẫn Giàng thị May tiếp tục đến các phòng thử máu, siêu âm, chụp cắt lớp..v.v… Em đã thay tôi tiếp theo những công việc trên. Tôi cứ nghĩ chỉ một giờ là xong. Ai ngờ đến 2 giờ chiều chưa xong. Tôi sốt ruột liên tục goi đt cho Em.
Em tất tưởi cùng A Sinh dẫn May vào từng phòng chuyên môn trên để gặp Bác Sĩ trình bày bệnh và hoàn cảnh của May cho BS biết. Các BS cũng thương cảm trước bệnh nan y của May và hứa sẽ giúp đỡ chữa trị cho May…
Các bạn không tưởng tượng được cảnh xếp hàng chờ đợi của rất nhiều bệnh nhân. Một người bệnh thì trung bình có 3 người nhà đi theo. Trời nắng nóng cuối tháng 5 của Hà Nội 39, 40 độ ngoài trời đã biến phòng đón tiếp của BV Việt Đức hôm nay như môt cái chợ phiên rất đông người.
Bệnh nhân, người nhà bệnh nhân kẻ đứng người ngồi la liệt trên ghế, cả dưới đất chung quanh hành lang chờ gọi tên thăm khám và làm các thủ tục nhập viện..v.v. Trong không khí nóng bức, ngột ngạt hơi bệnh nhân, hơi người của *chợ phiên* ấy. Em không quản ngại chờ đợi và cùng đồng hành với May và A Sinh qua các phóng siêu âm, xét nghiệm, chụp cắt lớp cho May… Vì nếu không kiên trì chờ đợi thì phải đợi đến hôm sau nữa….
Mãi đến hơn 2 giờ chiều mới tạm xong. Em đã lái xe chở 2 Cha con May và A sinh về nhà tôi ăn cơm trưa. Mặc dầu bữa cơm đạm bạc thường ngày của gia đinh tôi. Nhưng vì đói mà tôi và mọi người cùng vui vẻ ăn ngon miệng.
Vừa ăn xong, em và A sinh dọn dẹp rửa bát. Tôi ngạc nhiên vì thấy em, một *tiểu thư* mà làm rất nhanh nhẹn gọn gàng….Vừa rời tay rửa bát xong, chưa kịp nghỉ ngơi. Với tấm lòng yêu thương của một người Mẹ, em nói với tôi : Cô ơi ! Cháu cháu tắm cho May đây, cô chuẩn bị nước tắm, nước gội đầu để cháu tắm cho em…..
Tôi và A Sinh ngơ ngác nhìn nhau trước cử chỉ YÊU THƯƠNG ấy… vì chúng tôi không nghĩ : một người như Em *cành vàng lá ngọc* sao có thể hy sinh tắm rửa cho một em bé dân tộc, người và quần áo em bẩn thỉu, ướt sũng mồ hôi đi oto từ Sơn La về Hà Nội từ 10 giờ đêm hôm trước đến chiều nay…
Trong khi Em vào tắm cho May. Tôi và A Sinh nói với nhau và rất ngạc nhiên xúc động trước những cử chỉ YÊU THƯƠNG mà Em đã giành cho May. Tắm rửa, cắt cắt tóc cho May xong. Tôi lấy 1 áo phông cũ của cháu tôi cho thay cho May . Mọi người rất vui nhìn thấy May sạch sẽ mát mẻ.
Ngay sau đó Em giục A Sinh và 2 Cha con ra xe để chở đến BV Việt Đức tiếp theo thủ tục và ký giấy tờ của sáng nay.
Bạn biết không con của Em ốm mà em đã hy sinh để con ở nhà đi đến BV chia sẻ giúp đỡ May một em bé dân tộc Mông nghèo khó bị trọng bệnh khi đã hứa cùng đồng hành với tôi.
Qua sự tận tâm của Em chia sẻ TÌNH YÊU của Chúa cho May. Tôi nghĩ là TÌNH YÊU MÓN QUÀ VÔ GIÁ, tiền không mua được mà em đã giành cho tha nhân là một hình ảnh đẹp mà tôi sẽ nhớ mãi không quên.
Vậy em là ai ???. Chắc lúc này bạn đã đoán được Em là ai… Tôi muốn nói với bạn : Em là người đầu tiên *xung phong* đồng hành với tôi chia sẻ giúp đỡ em Giàng thị May trên Fb đấy.
Maria Trần Thị Hường BVSS HN

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

NHỚ ĐỨC HỒNG Y GIUSE MARIA TRỊNH VĂN CĂN.
Tối hôm qua 18.5.2015 tôi đi dự lễ Giỗ Cha tôi ĐHY Giuse Maria Trịnh Văn Căn đã 25 năm Ngài RA ĐI về với Chúa tại Nhà Thờ Lớn Hà Nội.
Tôi không bao giờ có thể quên được những ngày tôi còn trong Ca đoàn Nhà Thờ Lớn cách đây đã gần 60 năm *hơn nửa thế kỷ* khi Ngài còn là Cha xứ Nhà Thờ Lớn Hà Nội…những buổi tối thứ 7 đến tập hát. Ngoài Cha Chính Nguyễn văn Vinh, anh An ca trưởng tập hát cho chúng tôi thì Cha xứ Trịnh văn Căn rất quan tâm đến ca đoàn chúng tôi… Giờ giải lao thời buổi khó khăn ấy thì kẹo là *đặc sản* là xa sỉ lắm … mà Ngài thường giành cho chúng tôi kẹo lạc và bánh khảo…Do vậy, với tuổi trẻ cũng là động lực để chúng tôi *mong* đến ngày thứ 7 đi tập hát… liên hoan kẹo bánh vui lắm mà.
Ngài đơn sơ vui tính, chúng tôi thường quây quần bên Cha Xứ sau khi tập hát. Ngài thường nhìn chúng tôi những cái nhìn trìu mến, yêu thương như Chúa bên chúng tôi vậy…
Tôi nhớ, có buổi sáng năm 1956 cái thời CA theo dõi mọi người CG, Ngài sợ con cái bị liên lụy mỗi khi Chào và gặp Ngài… nên khi tôi đi ngang qua cửa Nhà Thờ, tôi nhìn thầy Ngài mặc thường phục, đầu đội mũ rộng vành, tôi cúi chào Ngài. Ngài chỉ gật đầu và nói nhỏ Đi..đi đi nhanh con… vì Ngài sợ tôi bị ảnh hưởng...
Còn nhiều chuyện, nhiều chuyện và rất nhiều kỷ niệm với Ngài…Nhưng tôi xin kể 1 kỷ niệm mà tôi nhớ rất rõ, trước khi Ngài mất 2 hôm, khi tôi còn làm chuyên viên tại Bộ Năng Lượng, Cũng như mọi lần, Ngài cho Ông Thúy gọi điện thoại cho tôi đến gặp Ngài để chuyển sách Phúc Âm vào Sài Gòn cho Đức Tổng Bình. Làm chuyên viên tại Bộ Năng lượng tôi thường vô công tác tại SG và mỗi lần đi tôi thường *bí mật* làm liên lạc chuyển thư hay vài kiện sách tới ĐTGM Nguyễn văn Bình tại Sài Gòn mà không ai hay biết ngoài tôi, Ngài và anh Thúy. Tôi nhớ rất rõ, khoảng 5g chiều hôm 15.5.1990 tôi gặp Ngài lần cuối cùng để nhận 4 kiện sách mang vào SG để mai ra máy bay đi công tác…
Khi vào tới SG sáng 16.5.1990 đến giao 4 kiện sách tại tòa TGM Phố Nguyễn Đình Chiểu SG cho người của TTGM…Sau đó tôi đến CTy Điện Lực II ở Phố Hai Bà Trưng SG tiếp tục công việc của tôi…
Đến tối 18.5.1990 tôi đến Tòa TGM để gặp Đức Tổng Bình trao thư của ĐHY Giuse Maria Trịnh văn Căn cho Đức Tổng Bình…thì tôi được tin Cha tôi ĐHY Giuse Maria Trịnh Văn Căn đã qua đời đột ngột … Mặc dầu tôi đã lặng người đi không tin vào tai mình…nhưng đó là sự thật… Tôi không ngờ cách đấy 2 hôm tôi còn gặp Ngài, còn nhận nhiệm vụ Tông Đồ Ngài trao… Tôi đã khóc, tôi khóc rất nhiều…. nhưng tôi cũng không thể bỏ công việc tôi đang làm tại cơ quan, tại Bộ Năng Lượng lúc bấy giờ để về Hà Nội chịu tang Cha tôi. Tôi chỉ biết cầu nguyện xin Chúa đón nhận linh hồn Cha tôi về bên Chúa mà thôi.
Buồn quá, nhưng tôi vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ của tôi sau 2 tuần tôi mới về Hà Nội. Về HN đứng bên Mộ Ngài tai bàn thờ Thánh Dũng Lạc và các Thánh Tử Đạo tôi ngậm ngùi thưa với Cha tôi Cha ơi ! Cha về với Chúa rồi sao, Cha dậy đi con Hường đây nè, con Hường đến thăm Cha… Và trong nước mắt, mắt tôi nhòa lệ, tôi thấy Ngài vẫn với nụ cười và ánh mắt thương yêu của Chúa nhìn tôi… Tôi lại gục khóc… và khóc vì Cha tôi đã ra đi mãi mãi thật rồi… Tôi buồn và buồn vô cùng….
Chiều qua 18.5.2015, nhân ngày Giỗ 25 năm Ngài RA ĐI về bên Chúa. Tôi cũng không khỏi ngậm ngùi lau nước mắt khi nghe Đức Cha Chu Minh giảng trong Thánh Lễ, Đức Cha Minh đã nhắc đến rất nhiều công ơn Ngài với Giáo Phận Hà Nội, với Giáo Hội Mẹ trong việc Phong Thánh 117 Thánh Tử vì đạo Việt Nam…
Tôi không thể cầm được nước mắt khi Đức Cha chu Minh kể khi Ngài ra làm việc với Chính quyền CSVN lúc bấy giờ … họ đã nói xúc phạm đến 117 Thánh tử đao Việt Nam…chính lúc đó Ngài đã bật khóc rất to và nói Thôi đi, thôi đi dừng lại ngay, dừng lại ngay. Ông Không có quyền xúc phạm đến Cha ông chúng tôi được. Các đấng mà chúng tôi tôn thờ… Ngài khóc rất to và nói với chính quyền CSVN như trên... Đó là phản ứng chân chất can đảm khi chính quyền xúc phạm đến Cha ông mình.
Bạn và tôi, chúng ta nghĩ gì về câu nói của Cha tôi ĐHY Giuse Maria Trịnh văn Căn trên.
Các bạn đọc và bình luận về câu nói anh hùng của Cha tôi trong nước mắt trước chính quyền CSVN để bảo vệ việc phong Thánh 117 Thánh Tử vì Đạo Việt Nam nhé bạn. Xin mọi người hãy cùng tôi hiệp nguyện xin ĐHY Giuse Maria Trịnh Văn Căn phù hộ cho Giáo Hội Mẹ mãi mãi vững vàng trong Đức Tin và yêu thương nhé bạn.
Maria Trần Thị Hường Hà Nội