Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014

HÃY NGỦ YÊN EM NHÉ.

Nghĩ đến em, nghĩ đến cái chết của em...Tôi không cầm được nước mắt. Em chết mà chưa được nhìn thấy mặt con em. Em chết NÃO do một tai nạn bất ưng khi em mang thai được gần 8 tháng... Khi vừa bị tai nạn em chỉ kịp nói : "Hãy cứu con tôi"....

Sáng hôm kia, một cú điện thoại giọng hoảng hốt gọi cho tôi : Xin bà cho người đến ngay BV Nguyễn Tri Phương SG cứu 1 em bé...Mẹ bé bất ưng bị tai nạn CHẾT NÃO bất tỉnh không biết gì nữa rồi...không người thân...BS cho biết : Ai nhận nuôi bé thì BS sẽ mổ cấp cứu bé...mà không thì bé sẽ chết theo mẹ...Tôi chỉ kịp hỏi : Ai đầu giây ...thì được trả lời : Tôi là 1 sơ.... Bỏ ống nghe tôi run run lấy đt cầm tay gọi ngay cho anh Dũng Phan và Cha Tịch Thai Nhi Đồng Nai cho biết số đt của Sơ để mọi người liên lạc....Bởi vì từ Hà Nội, tôi làm sao có "phép thần" để có mặt tại BV được và mong mọi người BVSS cứu cháu bé.

Sau 1 giờ tôi đươc anh Dũng cho biết : Em đã được chuyển đến BV Từ Dũ mổ cấp cứu cháu bé... cháu đã được mổ cứu sống thì cũng chính là lúc EM (me bé) RA ĐI vĩnh viễn và không nhìn mặt con. Cháu bé được cứu sống nhưng rất yếu. Hiện BV Từ Dũ còn nuôi chăm sóc bé đặc biệt trong lồng kính...

Cha Tịch cũng như nhóm Từ Thiện 12C2 và một số người nhận nuôi cháu bé. Nhưng theo qui định, BV sẽ chăm sóc nuôi dưỡng bé đến khi ra viện sẽ chuyển cháu về trại mồ côi....

Lại nói về EM, (mẹ em bé), một cô gái ngoài 20 tuổi có thai gần 8 tháng, không người thân, không nơi nương tựa, Bố đứa bé bỏ hai mẹ con... Cô đi lang thang chờ ngày sinh thì bị tai nạn thương tâm trên và CHẾT NÃO ngay khi bị tai nan. Theo mọi người chứng kiến khi cô bị tai nạn cô chỉ kịp dối giăng : "Hãy cứu con tôi" và cô bất tỉnh, không biết gì khi mọi đưa cô vào bệnh viện cấp cứu...đến khi cô RA ĐI cũng không nhìn thấy mặt con. Thương tâm vô cùng khi cô RA ĐI mà không nhìn thấy mặt con, cũng như con cô không nhìn thấy mẹ trên đời nữa...

Nhắc đến EM, nhắc đến chuyện BVSS cho con em. Tôi không cầm được nước mắt xót thương cho EM, cho thân phận một phụ nữ như tôi...đã không được nhận Thiên Chức làm MẸ của một phụ nữ và đã RA ĐI MÃI MÃI...

Viết lại những dòng này tôi cũng chỉ muốn nhắn EM TRONG NƯỚC MẮT yêu thương của tôi : HÃY NGỦ YÊN EM NHÉ.

Trần Thị Hường BVSS Hà Nội.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét